Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Những giấc mơ dài.




Tôi viết cho mình

Cho những mảnh vỡ vụn đang cựa quậy nơi ngực trái đàn bà. Buốt nhói.

Để tìm một chút lòng yên...

------------------------------------------------

Ngày...tháng...năm...

Anh hỏi tôi "Em có biết cảm giác yêu cả hai người đàn bà, như thế nào không?" 

Tôi không biết.

Cũng như anh không biết từ giây phút ấy đã vĩnh viễn găm sâu vào trái tim tôi một vết thương. Vết thương mãi mãi không bao giờ lành.

Ngày...tháng...năm...

Facebook là nơi bề bộn. Là nơi khiến tôi đau lòng khi chứng kiến từng chút một hạnh phúc riêng dành về phía ấy. Tôi nghe trong mình nát vụn khi những bức ảnh về chuyến đi du lịch được đăng tải. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, vòng tay ôm ấy, và cả những thứ mà tôi không nhìn thấy. Chẳng dành riêng tôi. 

Cho đến khi đó, tôi mới biết được rằng, đó không là lần đầu tiên, và cũng không bao giờ là lần cuối. Chỉ là tôi loay hoay, chẳng biết nên vá víu lòng mình như thế nào...

Ngày...tháng...năm...

Chuyến đi tiếp theo của anh. 

Anh giấu tôi. Nhưng lại công khai trên facebook về những khoảnh khắc ấy. Bài viết và những con chữ của anh, một thời từng làm tôi say mê. Giờ như những mũi dao nhọn rạch xé tim tôi rồi chà xát.

Tôi thổn thức những đêm dài cô độc riêng mình. 

Nỗi đau nếu có thể đừng hiện hữu bằng lời nói. Tôi nguyện làm người câm cả đời này...

Ngày...tháng...năm...

Lại một chuyến đi nữa.

Có hay không trong lòng tôi những vị tha, bao dung tôi tự huyễn hoặc riêng mình.

Nỗi đợi chờ. Những phút không nhau. Hay chỉ là những khoảnh khắc mình tôi gào thét trong tận cùng của nỗi tuyệt vọng. 

Ngày...tháng...năm...

Mặc tôi ở lại với muôn ngàn những giọt nước mắt. Anh vẫn bỏ tôi lại mà đi. Nỗi tủi thân giằng xé như tơ trời, cuốn chặt lấy tôi trong phiền muộn.  Dẫu rằng, anh đi rồi lại về...

Hạnh phúc mượn vay.

Và tôi nghe trong mình một khoảng khô khốc, trống hoác. 

Những chuyến du lịch trở thành nỗi ám ảnh với tôi, đến nỗi, chỉ cần nghe đâu đó thôi, mọi thứ trong tôi lại vỡ òa. Như chưa từng nằm im đó.

Ngày...tháng...năm...

Nếu như facebook không là sợi dây duyên nợ đưa anh lại gần tôi. Thì cả ngàn kiếp này, nếu được chọn lựa, tôi sẽ không bao giờ muốn mình biết đến nó.

Chỉ để cho lòng an nhiên, yêu anh trong khoảng tối của đời mình.

Ở đời này, có phải  có những hình ảnh không nhìn thấy, thì tim không nát? Có những điều không biết đến thì lòng không đau?

Ngày...tháng...năm...

Tôi là ai. Ở đâu trong đời này? 

Phận duyên nếu đến muộn, giá như đừng đến. Thì liệu ngày hôm nay tôi còn biết đau?

Ngày...tháng...năm...

Anh vẫn nói yêu tôi. Qua từng ngày...

Nhưng luôn có cách để tránh trả lời tôi câu hỏi: Yêu tôi có phải là duy nhất?

Tôi chưa bao giờ để mình thôi ám ảnh về một thứ tình yêu, mà với tôi, nếu thực sự yêu thì phải riêng dành.

Mà biết đâu, lòng người lắm nỗi mênh mang.

Ngày...tháng...năm...

Trong những giấc mơ dài, tôi thấy mình khóc.

Ký ức như thước phim quay ngược lại những khoảng thời gian tôi ngỡ phủ bụi mờ. 

Mới hay, lòng thì rêu xanh. 

Mà câu hỏi về một tình yêu vẹn tròn. Cho riêng tôi. Thì mãi mãi như sợi khói mỏng. Ngàn kiếp này vẫn tuột qua khỏi kẽ tay tôi và tan biến...

Ngày..tháng...năm...

Chật vật đi qua những dọc dài cuộc sống. Người đàn bà tôn thờ những thứ thuộc về cảm xúc như tôi, rốt cuộc cũng phải tự mình đứng lên sau mỗi cơn ngã lòng. Và học được cách tự tô vẽ cho tâm hồn rách nát của mình những gam màu của nắng.

Dẫu lòng mưa tuôn...