Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

Những dấu gạch ngang cuộc đời


"Những ngày làm bạn với mặt trời, tôi gom nắng đi bán, mong kiếm chút gì mua lại những cơn mưa..." - Người đi bán nắng 
-----------------------------------------

Cho những dấu gạch ngang không bình yên...
                      -----
- Tôi đi qua cuộc sống đo bằng chiều dài tháng năm và độ sâu của những thương tổn chưa bao giờ lành lặn. Tôm của tôi giờ là một chàng trai 7 tuổi. Quãng đường đời dài dằng dặc những cô liêu tựa muôn trùng, tôi chưa bao giờ tiếc nuối vì dẫu có đánh đổi ngàn vạn lần kiếp này, tôi vẫn muốn được có hắn, sinh hắn ra trên đời lần nữa, và nuôi dạy hắn theo cách riêng mình. Trái tim người mẹ tôi biết rung động trước một thứ tình cảm là bản năng, và biết day dứt khi những câu hỏi về bố hắn ngày một nhiều, về niềm khát khao hiện lên từ ánh mắt trẻ con. Về những chịu đựng, những nén lặng tôi đọc được trong vô vàn lời nói dở dang. Về sự im lặng vô miên khi trong tôi không có lời giải đáp nào về một thứ tình yêu cha con, mà tôi ngỡ nếu là người, thì ai cũng sẽ có.

- Tôi đã từng lầm tưởng cách đây hơn 7 năm. Lầm tưởng rằng chỉ cần yêu thương vô điều kiện, thì những gì mình nhận được cũng sẽ nảy mầm những yêu thương. Chỉ đến khi va vấp vào ê chề, tôi thất bại ngay tại chính nơi mình từng vun đắp, tôi mới nhận ra bàn tay mình chưa bao giờ nắm lấy một bàn tay. Và đến bây giờ, sau hơn 7 năm đằng đẵng, tôi lại để mình lầm tưởng lần nữa. Trái tim tôi, dẫu có nguội lạnh những hận thù, thì khi nhìn vào ánh mắt người đàn ông bé nhỏ bên cạnh tôi, tôi vẫn mong mỏi cho trái tim mình thêm một cơ hội, là cho con tôi thêm một thứ tình cảm mà hắn khát thiếu. Nhưng những gì tôi nhận lại, chỉ là thêm rạc rời niềm tin về một con người, là bố của con tôi, khi hoàn toàn những gì Tôm nhận được, chỉ là những hời hợt, pha trộn méo mó về thứ yêu thương giả tạo, với mục đích duy nhất là níu kéo lại tôi, một người đàn bà, đã từng được bố của con tôi gọi là vợ. 

- Tôi vẫn nghĩ mình sẽ chẳng sao đâu, khi chông chênh dội về thành một thói quen cuộc đời tôi đã qua bao năm tháng. Rong rêu đắp đổi, lòng tôi cũng như hố sâu, thả vào đó muôn trùng nỗi đau. Mòn vẹt đi rồi, nên lơ lửng, chẳng nơi bám, cứ thế mà va đập vào tôi những đêm gió trở. Cuộc sống của tôi bị đảo lộn một thời gian ngắn, để phôi pha lòng tôi lại đậm màu trở lại, rồi như vô tình, rơi vào một khoảng không gian im lìm, như chưa từng tồn tại. Tôm thôi không còn hỏi tôi những câu hỏi về bố, như một dấu chấm lửng ngang qua đời hắn. Để trong những dằn vặt của riêng mình, tôi đau đáu với muôn ngàn thương cảm. Tôi để hắn phải ước ao cái điều mà lẽ ra và mặc nhiên hắn phải được.

- Những ngày mẹ nằm viện. Là những ngày tôi nghe tim mình bão nổi. Mẹ khóc rưng rức khi nhập viện, chỉ một lý do duy nhất, rằng nếu như có mệnh hệ gì, mẹ sợ chẳng được gặp các con mình. Tôi giữ cho riêng mình câu hỏi, vì sao mẹ không nhắc đến bố ở thời khắc ấy. Và âm thầm nhận ra, đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, thì thứ tình cảm chẳng đổi dời ấy, vẫn luôn là thứ tình mẫu tử, mà chị em tôi ngay từ khi mỗi người đều có cho riêng mình một đứa con, cũng thấm vào tận cội rễ trái tim mình. Tôi học được ở mẹ sự bao dung, khi tận trong đau đớn, vẫn mỉm cười chẳng sao đâu. Là sự gắn kết vô bờ bến, khi mấy chị em tranh nhau nghỉ làm để ở bên chăm sóc mẹ, là nỗi nức nở òa lên của dì Hai qua điện thoại với tôi "Em sợ mẹ nếu bị như nào, em sống làm sao...". Là cái ôm chặt lấy mẹ của dì Út, khóc lặng lẽ "Con đây rồi, mẹ sẽ không sao đâu". Là bố tôi bận trông cháu chẳng kịp về trong ngày, vẫn nóng lòng gọi điện và hôm sau thì một mình đi xe máy về, dẫu chỉ để ngủ ở viện trông mẹ tôi duy nhất một đêm rồi lại đi. Là hai chàng con rể công việc bề bộn ở xa, vẫn thay nhau về thăm hỏi. Là Tôm bình thường giữ ví như thần giữ của, thấy bà ốm thì không suy nghĩ rút sạch tiền trong đó, ngượng nghịu bảo biếu bà... Là anh, với danh nghĩa bạn tôi, cũng chẳng ngại đường xa đến với mẹ tôi bằng những yêu thương...Để tôi đọc được trong mắt mẹ những ánh nước long lanh, ấm áp và nỗi cảm động vô bờ.  Là một tôi, giữ cho riêng mình đủ mạnh mẽ để đi qua bão giông, mà lòng chùng lại, khi nhìn cuộc sống bên cạnh mình bỗng dưng sao quá mong manh.

- Công việc tôi bước vào một ngã rẽ. Tôi đứng giữa sự lựa chọn tiếp tục ở lại, chấp nhận sự thay đổi không xứng đáng. Hay ra đi. Cái tôi đầy tự tôn gào thét. Sự buông bỏ như một liều thuốc phiện cuộn chặt lấy tôi trong không cùng. Tôi thấy mình vùng vẫy. Ý nghĩ về một sự đi thật xa để thay đổi thiêu đốt tôi. Thứ níu tôi lại, là anh. Tôi nghĩ đến mẹ. Tôi thấy ánh mắt mong chờ của Tôm. Hắn cần tôi ở bên và lo cho hắn hơn tất cả. Chưa lúc nào tôi thấy bế tắc như bây giờ. Kết quả của những cuộc phỏng vấn không như mong đợi. Tôi lại thấy mình kém cỏi và đầy rẫy những thất vọng. Tôi muốn nức nở trong lòng anh, mà lại thấy xa diệu vợi. Rốt cuộc, lại vẫn là mình tôi rấm rứt khóc giữa văn phòng vắng lặng buổi chiều buông. Cuộc gọi từ Sài Gòn như duyên nợ. Tôi thổn thức rồi òa lên. Tận trong sâu thẳm lòng mình, tôi không còn một chút rớt rơi hương tình cũ. Cái còn lại tôi giữ được, là một góc nào đó an ổn, thân quen, khi vẫn là câu nói nhẹ nhàng như gió: "Không sao đâu, rồi, sẽ không sao đâu...". Nỗi cô độc vây quanh, tôi để lỡ mấy cuộc gọi từ anh khi điện thoại để chế độ yên lặng rồi thả túi xách. Đâu đó trong lòng mình, có những khi tôi chỉ muốn đi thật nhanh về nhà, để mặc mọi thứ như thế, không onl, chẳng facebook, không viber, trốn chạy zalo, tắt chuông và vứt điện thoại vào xó, tôi vùi đầu vào trong căn phòng quen thuộc, gặm nhấm cho riêng mình một nỗi thương mình đến xót xa.  

- Con đường đi làm về ngả nghiêng vào tối. Cánh đồng rười rượi màu lúa thẫm, tôi chạy xe thật chậm, nghe hun hút cô đơn. Âm thanh của gió xạc xào, vuốt ve tôi. Giờ này, anh đang làm gì, có biết tôi cần anh?

- Trái tim tôi đa đoan, xước xát, đôi khi tủi thân đến khổ sở chỉ vì một lý do mông lung. Như cái cách tôi không bắt mình làm quen được với sự thay đổi thói quen yêu thương đã từ lâu là một phần máu thịt của mình. Và cái ích kỷ đàn bà của tôi cũng đòi hỏi anh không được từ bỏ. Đôi khi chính bản thân tôi cũng không hiểu nổi. Tôi hờn ghen để giữ lửa cho tình yêu không nguội lạnh, hay để thỏa mãn cái tôi người đàn bà đang vùng vẫy trong tận sâu thẳm cõi con người mình.Cuộc sống vốn không là một đường thẳng. Mà tôi thì cố chấp và không chịu cong mình lại qua những ngã rẽ thuộc về phạm trù cảm xúc của riêng tôi. Để trái tim tôi gào thét, một nửa chỉ cần biết riêng yêu anh, đặt những thứ thuộc về cuộc đời anh bên ngoài khung cửa, để gió cuốn bay. Một nửa lại hoang mang, sợ hãi sự im lặng từ chính phía anh, là bóng tối phủ đen tất cả. Là những câu hỏi xoay vần trong điên dại, tôi nhìn thấy gì từ cuộc sống người tôi yêu thương. Và một nửa bên ấy. Hay chỉ là tôi cố diễn kịch với lòng mình, để khỏa lấp, để lừa dối chính tôi. Ở đời này, là người tình, thì không thể là bạn. Điều hiển nhiên này, sao có lúc tôi không hay?

- Tôi ma mị lòng mình trong tình yêu với anh bằng những mỹ từ mang tên duy nhất. Uống nỗi cô độc của mình mỗi đêm. Đếm những mảnh vụn và đo khoảng rỗng trong lòng mình. Rốt cuộc cũng chỉ để ru mình qua những trầy trụa tháng năm. Có những thứ thuộc về anh, tôi không thể nhìn thấy, chỉ có thể dùng trái tim mình để cảm nhận, Dẫu sự cảm nhận riêng tôi luôn ngả màu tối. Đàn bà như tôi, lấy nỗi cô đơn làm trang sức, và tự thấy mình đẹp hơn, như thể nếu thiếu nỗi đau, thì tôi chỉ còn là một cái xác vô hồn biết tồn tại.

- Những lúc tôi nhìn xuống hai bàn tay mình, gầy guộc những làn gân xanh. Vẫn thấy chống chếnh như người say chẳng tìm ra mình giữa muôn lối. Tôi đã từng nghĩ, sự lựa chọn nào, dẫu gai góc, khi nhỏ máu vẫn nở những đóa bình yên. Và nhận ra, an nhiên nào cũng phải ngàn năm đánh đổi. Bằng những mông lung, lắt lay tôi gom vào mình. Là một tôi, ôm một thứ tình không đoạn kết vào lòng, tự làm mình đau, tự liếm vết rách rồi tự đứng dậy đi qua khật khưỡng đời. 

- Những cơn ho kéo dài khi từng đêm tôi triền miên không thể dỗ giấc. Tôi để mình phụ thuộc vào những viên giảm đau nhiều hơn. Dẫu lòng vẫn văng vẳng lời dặn dò dịu dàng như tự ngàn kiếp vẫn dành riêng tôi. Những giấc mơ dài, vụn vỡ, khiến tôi sợ hãi, thảng thốt giật mình giữa đêm. Và đối diện tôi vẫn là ánh đèn đường cô độc nhả ánh vàng vọt vào đời tôi như tự tiềm thức. Tôi thấy mình kiệt quệ. Tiếng tàu mỗi đêm xa ngái vọng về, chở đi khỏi đời tôi những muôn trùng không tên.

- Đời vẫn trôi. Những ngày tôi không bình yên. Là những ngày nhiều gió. Nỗi đau tôi không cũ. Tôi chỉ còn biết tìm lại mình trong điên cuồng những con chữ. Ở một góc tối trong lòng mình. Góc ấy không có anh.

Dẫu chỉ để sau này, khi tôi nhìn lại. Còn thấy mình trôi giữa vô vàn tháng năm...