Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

"Đốt chút lá khô riêng mình em thôi"



Tôi đốt những mảnh lá khô rơi ngang đời. Thả tàn tro về trời. Hóa giải những niềm đau...
------------------------------------------

23h58

Tôi nhìn lại mình.

Nhìn lại tháng năm vương vãi đời tôi. 

Tôi thấy mình thất bại. Mọi thứ với tôi đang là con số 0 tròn trĩnh.

Tôi nhớ màn mưa giăng đổ những ngày này. Vào buổi trưa nay, khi tôi từ phòng làm việc nhìn ra ngoài khung cửa.

Mọi thứ mù mịt và trắng xóa.

00h05

Vài ngày, trong chuỗi những ngày tôi không hề ăn, không ngủ dù chỉ là một chút. Thứ giúp tôi cầm cự là hai hộp sữa mỗi ngày. Và hắn là niềm tin duy nhất níu tôi lại với đời.

Nước mắt ngỡ không còn để khóc. Nhưng nhận ra, khi ngồi cô độc một mình gõ những dòng này, tôi vẫn thấy mình nhòa đi...

00h20

Tôi không còn cơ hội để lựa chọn lại, cũng không có đường lui cho cuộc sống riêng của mình. Chỉ có thể tiến lên và cố gắng. Va vào đời một lần ngã, thì hiểu mọi thứ không hề dễ dàng như mình nghĩ. Và ở cái nơi tôi nghĩ rằng mình sẽ bắt đầu một cuộc sống mới đầy hứng khởi, thì tôi nhìn thấy ở phía bên kia đời tôi, một nửa vỡ vụn tan thành mây...

Hóa ra với tôi. Điều khiến tôi ổn trong cuộc sống, chính là được sống với chính mình. Một cuộc sống và công việc mình hoàn toàn thoải mái và toàn tâm với nó, dẫu bình dị. Chứ không phải một bon chen, kỳ vọng.

Tôi được gì, mất gì, khi ở vị trí cao hơn và nhìn xuống. Chỉ thấy lưng chừng chênh vênh...

01h05

Ngọn đèn đêm cô độc, hiu hắt như bao năm tháng dãi dầu, vẫn im lìm đến tĩnh lặng. Thứ ánh sáng vàng vọt thả qua khung cửa sổ. Tôi nhớ đến quắt quay một bóng hình... Ngàn đời xa vợi...

01h20

Giấc ngủ không đến...

01h45

Rạt rào rơi.

Mọi thứ nhòa đi.

Đêm gõ những tiếng thở dài.

Riêng tôi...

02h30

Tôi đốt những mảnh lá khô rơi ngang đời. Thả tàn tro về trời. Hóa giải những niềm đau..

Mà mùa này mưa thả những giọt liên miên. Lá ướt hết rồi...

Còn đâu...

03h40

Hắn đang say sưa ngủ trên chiếc giường phía sau lưng tôi. Ở vào hoàn cảnh nào đi nữa, thì với tôi, hắn vẫn luôn là người đàn ông bé nhỏ tuyệt vời nhất. Từ việc chạy ào ra cửa đón tôi đầu tiên sau mỗi buổi tan làm, chờ tôi về ăn cơm tối dẫu tôi có về muộn đến mấy. Hay khi tôi ở vào trạng thái không cùng của sự mệt mỏi, hắn luôn là người nhận ra đầu tiên. Những giọt buồn khi vương đỏ mắt tôi, mặc tôi giấu như nào, hắn vẫn đủ tinh tế để hỏi: "Mẹ ơi, làm sao mẹ khóc..." Và cái ôm của hắn mỗi khi hai mẹ con lên giường nằm...

Nụ cười hắn, ánh mắt hắn, lời nói của hắn. Hơi thở trẻ thơ thân quen, là máu thịt của đời tôi...

Trọn đời này tôi không quên điều đó đã cho mình thêm sinh lực ra sao...

Và dù mọi thứ có như thế nào. Thì tôi vẫn phải sống.

Vì hắn.

Và vì tôi. Phải không?