Thứ Ba, ngày 09 tháng 8 năm 2016

Lưng chừng tôi, lưng chừng chênh vênh...

Cuộc tình nào đi qua tôi. Trượt ngang tôi. Bỏ tôi đi. Hay ở lại. Thì khác gì đâu. Bởi bằng cách này hay cách khác. Đến cuối cùng vẫn luôn làm tôi đau. Nỗi đau về một thứ hạnh phúc không thuộc về...
---------------------------------------


Thứ bảy, ngày 06/08
21h00
Tôi trốn chạy một nỗi đau…

Òa khóc giữa phố đông người. Giữa bao lộn xộn đời. Tôi không tìm lại được mình.

Những ngọn đèn lấp lánh. HN hoa lệ. Ồn ào. Tôi đánh rơi nỗi cô đơn của mình và những giọt nước mắt ở lại phía sau…

22h30
Tôi không biết mình đi về nhà như thế nào. Chỉ thấy tận sâu hút trong trái tim là một nỗi trống rỗng. Không chịu nổi sự ngột ngạt đến khô khốc lòng. Tôi lại đi…

23h00
Thành phố trong đêm vẫn thế. Thênh thang mà chật chội. Nên không đủ ôm tôi vào lòng vỗ về. Từng lọn tóc cuốn tôi vào nỗi nhớ. Cả những ngút ngàn đau cũng theo đó dội về. Tôi lại thấy mình bật khóc. Thèm nao lòng bàn tay người vuốt tóc tôi bình yên.

Những miệt mài dấu ái người trao tôi bỗng dưng trở nên vụn nát. Như một sự bù đắp nào đó tôi nhận được. Cầm lấy. Để rồi tự mình quăng vào cái hố sâu không cùng của nỗi không nhau. Lấp mãi không đầy.

Tôi đã tưởng mình quen được với nỗi đau. Như khi tôi bỏ chúng bên ngoài khung cửa mà nằm gối lên tay người bình yên. Nhưng cảm giác huyễn hoặc tôi tự tạo cho mình lại mỏng như gió. Tôi đánh vỡ. Rồi lại tần ngần nhặt nhạnh. Để những vệt cứa xước ngang đời mình.

Chủ nhật, ngày 07/08
00h15
Tôi một mình về lại nơi balcon quen thuộc. Nhìn thành phố chìm trong màn đêm. Trong những ánh đèn mờ tỏ.

Tháng 8 lặng lẽ mang một nỗi chông chênh đặt vào tay tôi.

Tôi bỏ lại nỗi ích kỷ đàn bà tan vào gió. Chỉ thấy một nỗi xa vời không nhau. Từng ngày. Từng chút một. Và tôi nghe mỗi khoảnh khắc hạnh phúc riêng về phía ấy, lại làm rỗng thêm khoảng hẫng hụt phía bên này…

02h15
Giấc ngủ không chịu đến. Thoảng qua trong giấc chênh vênh. Là một khuôn mặt. Một bóng hình. Và muôn ngàn những mảnh vỡ khiến tất cả vụt loãng vào màn đêm lặng lẽ. Tôi khép mắt lại.

Lòng mỏi mệt.

04h00
Tôi nhìn ánh đèn sáng hắt hiu qua ô cửa sổ. Ngồi dậy kéo tấm rèm che. Nhìn ra phía bầu trời. Nỗi mênh mang mơ hồ như một sự trống trải. Lòng tôi rỗng.

06h30
Buổi sáng một ngày mới. Mênh mang nắng.

Tôi lười cuộn mình vào tấm chăn mỏng. Để nỗi mỏi mệt tạm lắng lại nơi đâu đó trong lòng mình.

Có sự buông bỏ nào dành cho tôi không? Tôi không có sự lựa chọn. Cũng không biết mình còn chịu đựng được đến bao lâu.

Chỉ mặc nhiên phải chấp nhận và vét cạn lòng những phút giây tôi một mình.

07h00
Off điện thoại. Tôi ra khỏi nhà và đến lớp.

Những lúc thế này. Tôi chỉ cần được một mình. Giữ cái khoảng trống rỗng ấy riêng tôi. Mặc dù biết bất cứ lúc nào. Khi suy nghĩ cùng những ý niệm về người chỉ chợt thoảng qua thôi. Cũng làm mắt tôi ướt.

Như một sáng loang nắng.

Tôi vo tháng Tám lại. Cất vào ngăn kéo đời mình.

Để chất đầy thêm một nỗi đau cũ...

11h30
Lớp học với chỗ ngồi tôi trống bên cạnh. Cười nói. Mà lòng để tận nơi đâu…

Mấy đứa cùng lớp rủ nhau đi xem phim. Nghe đến Kỷ Băng hà. Tôi thấy tim mình quặn nhói. Đã từng nghĩ những phút giây cùng dắt tay nhau đi, cùng phá lên cười giữa rạp chiếu phim, cùng thì thầm những câu tình tứ giữa chốn đông người, cùng mỉm cười vì mỗi khoảnh khắc ý nghĩa được trải qua bên nhau, cùng nắm tay nhau và bảo, đó là lần đầu tiên và duy nhất...

Nhưng trong tất cả mọi việc,  người luôn biết cách khiến lòng tôi vỡ bằng những sự lặp lại giữa bên này và bên kia. Và tôi mỗi lần như thế, lại loay hoay tự vá víu tim mình. Rách tướp…

Tôi nhận ra. Mình có ảo tưởng về một thứ hạnh phúc phù hoa như nào đi nữa. Thì rốt cuộc. Tất cả những yêu thương ấy. Nụ cười ấy. Ánh mắt ấy. Những quan tâm chăm sóc ấy. Những khoảnh khắc ấy. Và cả cái gọi là tình yêu ấy. Không bao giờ dành cho riêng tôi.

17h00
Tôi rời HN. Bỏ lại từng vạt lá sấu đang vào mùa rơi rơi... Mang theo một nỗi xa xôi riêng mình. Con đường quen thuộc bỗng trở nên dài đằng đẵng. Tháng Tám nào vương trên tóc tôi.

Ngang qua những gì đã cũ. Mùa này dâu da xoan không bung trắng phủ che cả mây trời. Mà mướt xanh một màu lá non dịu nhẹ. Cầu TL vào chiều, bên dưới là cuộn chảy phù sa. Kỷ niệm theo nhau về khỏa lấp bên lở, bên bồi. Đầm sen ven đường đã vào cuối vụ. Chỉ còn lác đác vài bông trắng muốt đến nao lòng.

Mùi hương xưa cũ đâu đây...

Tôi cố níu giữ cho lòng mình không òa vỡ. Tự hỏi. Còn được đến bao lâu tim tôi chịu ở yên trên những vệt xước.

18h30
Tôi về đến nhà. Đón tôi là tiếng reo vui mừng của Tôm và nụ cười hắn gieo vào lòng tôi tạm lắng bình yên. Tim tôi nhẹ nhàng lại trong giây phút. Lại líu ríu những đời thường. Tôi nhìn hắn ăn. Bi bô đủ thứ chuyện. Cảm động đến phát khóc khi hắn thắc mắc “Sao hôm nay trông mẹ mệt thế?”...

21h30
Căn phòng tôi quen thuộc. Dung thứ cho nỗi đau tôi. Đón tôi vào lòng và xoa dịu tôi bằng tiếng thở nhẹ nhàng của đêm. Hắn nằm bên tôi. Cười đùa một lúc rồi chìm vào giấc ngủ. Tôi theo thói quen lặng ngắm hắn mỗi lần như thế. Rồi miên man những khoảnh khắc riêng mình…

23h50
Cơn đau dạ dày đã từ lâu rồi lại trở về khiến tôi nhói đau. Tôi ngồi dậy. Tự mình vỗ về.

Thứ hai, ngày 08/08
02h00
Tôi nghe lòng mình đang gào thét. Tôi tưởng mình ru ngoan nỗi đau của người. Khi nén lòng lắng nghe những nỗi đời thường phía bên người. Giữ cho người phía ấy vẹn nguyên. Còn tôi nhặt những mảnh vỡ riêng mình. Vuốt ve nỗi tủi thân.  Là tôi tự ru lấy mình. Tự thương. Tự ôm lấy bờ vai...

Tự mình tìm lại mình. Dẫu đã lạc lối ngay trong chính nơi ngỡ ngàn đời nguyên vẹn...

03h30
Tôi lên tầng thượng ngồi một mình. Loang ánh đèn từ phía nơi xa xăm hắt vào tôi chút vàng hiu quạnh. Tôi không sao ru nổi mình.

Hạnh phúc của người. Muôn đời là nỗi đau riêng tôi…

05h15
Tôi nhìn trời sáng dần. Một ngày nữa trôi qua.

Lòng tôi rỗng cạn.

07h00
Đưa hắn đi học. Như bao ngày. Thả hắn ở cổng trường. Nhìn theo cái dáng quen thuộc của hắn xách cặp vào lớp. Lòng tôi đang phủ khói sương bỗng chợt mỉm cười khi hắn quay lại cười và vẫy tay: “Good night momy” thay vì “Good bye momy”

11h30
Thói quen định cầm điện thoại nhắn một câu chúc ăn trưa ngon miệng. Rồi chợt nhận ra…. Lòng tôi lại vụn. Bữa trưa trở nên khô khốc…

Giấc trưa chập chờn.

16h45
Tôi ước thời gian qua nhanh hơn. Ít ra là với riêng bản thân mình.

Dự án mới của Công ty tôi đã bắt đầu vào làm. Thêm một dự án nữa. Báo cáo. Giấy phép. Lo thủ tục…. Tôi để mình cuốn vào công việc. Off hết mọi thứ. Để rồi thoảng qua trong phút giây. Có lúc tôi tự hỏi. Giờ này. Phút này. Người đang làm gì? Có còn nhớ tôi…

Thói quen chờ điện thoại mỗi buổi chiều về dù chỉ để nghe dặn dò. Vẫn vương mang vào tôi. Chỉ để làm quắt quay thêm một nỗi nhớ. Và một nỗi xót xa…

Những lúc như thế này.

Tôi thấy mình thừa thãi...

17h15
Chiều bỏng rát.

Nắng như một mũi dao nhọn, khẽ chạm lên ngực trái tôi. Rạch nhẹ ngang một vệt dài. Thả vào đó nỗi hờn tủi và khuấy đục lên tất cả. Ký ức buồn như một thước phim trở về.

Tôi nhớ những ngày này năm trước. Còn nắm tay người đi giữa bình yên, giữa ngút ngàn sương nơi quán gió TĐ, giữa ánh đèn vàng dịu nhẹ nơi đêm tràn phố.

Và giờ này, nơi đây, một mình tôi với lòng mưa tuôn.

18h30
Bữa cơm tối. Nồi chè hạt sen thơm ngát. Thả vào tháng Tám một dư vị của nỗi ấm cúng gia đình.

Tôi thèm đến thiết tha.

Thói quen lưu lại mỗi khoảnh khắc ấy sượt qua tôi. Chờ ai? Ai về?

20h46
Tôi làm hắn cười nghiêng ngả với những câu đùa rồi chọc ghẹo. Nhìn hắn chảy nước mắt vì cười, tôi cũng bật cười theo. Hắn đọc truyện cho tôi nghe mỗi tối. Ôm tôi mỗi đêm. Vỗ về giấc mơ tôi...

Với hắn. Tôi không chỉ có một tình yêu không giới hạn. Một sự hy sinh đánh đổi không nghĩ suy. Mà còn là một sự biết ơn. Biết ơn vì hắn đã ra đời và ở lại bên tôi…

23h30
Loang lổ đêm.

Một mình tôi.

Nước mắt. Nghẹn đắng và những dở dang.

Thứ ba, ngày 09/08
01h40
Đêm chật vật trôi.

Tôi níu vào những con chữ. Giữ cho mình khỏi trượt ngã trong muôn vàn nỗi nông sâu.

Tôi sợ những tưởng tượng. Những huyễn hoặc riêng mình.

Chợt muốn ngủ vùi đâu đó. Đến ngàn năm…

Mọi thứ trôi qua tôi. Niềm đau hay hạnh phúc. Tất cả rồi nhẹ tan như mây trời những chiều loang gió.

Chỉ nỗi tổn thương ở lại. Nằm khuất lấp nơi phía cuối trái tim.

Để những ngày trở bão. Lại tìm về. Khi lòng tôi mãi mãi không thể khép cửa với nỗi đau.