Chủ Nhật, ngày 11 tháng 9 năm 2016

Vàng phai mấy lá, tình tôi mấy mùa


Có đôi lần. Ở vào một khoảng trống mênh mang nào đó của lòng. Người đàn bà của tiềm thức trong tôi đã gào khóc và hỏi tôi những câu hỏi "Tại sao?" Dẫu lời van xin từ trong tâm khảm đó không bao giờ cần nghe một câu trả lời thỏa đáng.
Chỉ là không cam tâm. Và tôi đứng giữa sự im lặng với nỗi giả dối được đậy che... 
                      ---------------------
Tháng 9. Trời mưa. Lòng mưa.

Tôi nhìn những đốm rêu xanh rượi mọc ven tường những chiều chớm thu. Thấy nỗi buồn trú ngụ như từ ngàn năm. Bỗng trở mình... Vỡ.

Lòng tôi như lá úa. Để khép lại những ngày mây mở lối. Tôi một mình. Chẳng mở được nụ cười. Gặm nhấm trên môi mềm những nỗi đau cũ. Lặng lẽ đếm tàn dư tựa hồ như cô độc. Thu hết vào tim mình những khoảng không ấy. Thấy mình bước hụt vào một miền không tên.

Những giấc mơ tôi luôn là điểm cuối của không cùng và sự tuyệt vọng xa xôi. Nỗi nghẹn ngào rức rưng trong lồng ngực. Tôi thèm đến khờ dại những tháng ngày cũ xưa. Khi tôi có thể ngẩng đầu lên, đưa mắt mình đi qua vài tầng lá non xanh mướt và khẽ hát với mây trời. Nghe gió đưa khúc ru mùa. Vàng phai..

Tháng 9 có màu của vàng phai và mùi của vàng phai.

Nỗi buồn tôi như nuối tiếc vài vạt nắng mỏng đầu thu. Thấy lòng đôi khi giông bão và những đêm cựa mình nghe mưa tuôn giữa đời dằng dặc. Là nỗi không nhau. Là những khoảnh khắc tôi nghe tim mình thắt lại một nhịp. Nỗi đau trở nên hiền lành tự bao giờ. Tôi không biết nữa. Tôi dịu dàng với đời và ích kỷ với mình. Người đàn bà đã từng đau đớn giãy giụa trong tôi im lặng. Và tôi cũng thấy mình im lặng với nỗi giả dối được đậy che một cách vụng về.

Tháng 9 vàng phai. Cuộc tình tôi vàng phai. Mùa nào cho tôi vẹn nguyên những yêu thương. Tôi tất bật chia nửa. Tách mọi thứ làm đôi và thu về phần mình tất cả những khoảng sâu hun hút ấy. Chẳng dành riêng được. Thì đoạn đành đau... Năm ngón tay tôi gầy guộc. Mỏng manh như lá. Chẳng ôm trọn được khuôn mặt người. Dẫu quen thuộc mà sao mênh mang.

Tôi vẫn thường để lòng mình đi lạc giữa đời ồn ào. Hay giữa những phút giây tôi bên người. Như thế.

Nếu nợ duyên là một sợi dây dệt nên số phận.

Thì đời tôi...

Ở đâu?...