Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Ru em nỗi nhớ ngủ yên




Nơi người ở có mùa thu không?

Em dù có đi ngàn vạn bước chân cũng không để mình đi qua khỏi nỗi nhớ. Có đi hết chiều dài của dãy phố nhỏ cũng chẳng thấy hết được nỗi rong rêu. Kỷ niệm mướt xanh là vậy. Mà giờ đành nén lòng câm lặng ném mình ra khỏi ký ức. Cùng một dãy phố còn có nơi mưa, nơi nắng. Trách chi chẳng chung bầu trời. Lòng ai nắng, ai mưa...

Nơi em ở mùa này hoa sữa đã chớm bông. Như nỗi nhớ người vẫn dịu ngọt. Nồng nàn và mê đắm. Một đôi lần em thả bước dưới ánh đèn vàng vọt. Lặng nghe hương hoa sữa dậy lòng. Con phố bỗng cô đơn đến thế. So vai. Thấy mình chợt trở nên nhỏ bé hơn. Bất giác em thèm đến nao lòng được một lần quay lại ký ức, dù chỉ mơ hồ nắm lấy cuộc tình bé con con xanh xao đến tội. Nơi người ở có mùa thu không?

Tháng Mười vội vã đan xen vào em những cũ kỹ hoang hoải. Lời hứa yêu đương ngày cũ cũng chỉ mình em quắt quay nhớ. Mái tóc ngày nào giờ ngang vai, xanh lên màu hoang dại. Người đàn bà trong em, đủ kiêu ngạo để gói gém nỗi yêu thương và buộc chặt bằng sợi dây kỷ niệm. Nhưng lại thừa sự yếu đuối để sau mỗi cơn say, thỏa mãn sự khát mỏi được nghe tiếng nói vỗ về trầm ấm ấy, lại là cả một trời trống rỗng những chênh vênh...


Ngàn vạn yêu đương dù thế nào cũng nhắc nhớ quay đầu lại là để bắt đầu một đoạn đời mới. Chẳng muộn đâu, nhưng em dùng dằng không nỡ buông trôi kỷ niệm. Sợ mai này. Nếu có lỡ gặp người đâu đó trong những khúc quanh cuộc đời. Em sẽ không còn gì cả cho mình ngoài nỗi nhớ bẻ đôi. Một nửa người đoạn đành buông bỏ. Em giữ nửa còn lại cho mình, để nếu em có đang tâm mà bắt đầu cuộc tình mới. Thì vẫn nhớ đã từng có một đoạn tình đi qua.

Con phố nơi em ở đang vào lúc giao mùa. Vẫn bộn bề dấu ái. Vẫn đủ những thâm trầm để đón bước chân em mỗi ngày mà không hề trách em đã trót mang theo cả một người lạ xa vào lòng phố. Cũng bởi thế, bởi người chưa từng bước vào cuộc đời em, chưa từng bước vào con phố nhỏ giữa mùa thu cây thay lá. Nỗi nhớ có chia trăm ngả thì cuối cùng cũng sẽ trở về nơi bắt đầu yêu thương. Người đàn bà 31 trong em sao có lúc như con trẻ, khờ dại tin vào sự vĩnh cửu đời kiếp mà không hề biết rằng một ngày nào đó, yêu thương nặng sâu đến mấy cũng sẽ rời bỏ em mà đi. Vẫn tự bảo lòng, thương lấy mình một chút nữa đi, nhưng chính em lại tần ngần không vứt nổi ra khỏi tim một bóng hình đã trở nên nhòa vỡ.

Yêu đương mấy bận, nhớ nhung mấy hồi. Em bước về phía nào cũng hụt chân mình bởi lời hứa xa lắc xa lơ mà ngay cả người có lẽ cũng không còn nhớ nữa. Em tìm đâu cũng không sao nguyên vẹn nổi cảm giác như khi có với người. Những đêm dài dằng dặc nỗi niềm, em loay hoay thế nào cũng không lôi được mình ra khỏi vũng nhớ. Đành để những yêu thương trôi tuột qua đời mình, qua kẽ tay và tan vào lòng đất.

Em lại lặng lẽ trở về với cái ngày xưa ấy. Ngày không người và những đêm trở gió, em đã quen rồi. Chỉ khác là lần này trở về, em mang theo cả những đam mê vỡ nửa. Nghiêng lòng bao phía vẫn thấy chống chếnh như người gặp cơn say. Em mang tim mình ra chắp vá, chỉ thấy tội nghiệp những dằng dặc ký ức. Những cơn miên lòng không đủ ru em ngủ quên trên kỷ niệm. Nhắc là nhớ, là xót xa. Cảm giác bình yên em tưởng mình nắm được thì ra không phải, chỉ là huyễn hoặc em tự ban phát cho chính mình, mộng mị.



Em rời bỏ yêu thương mùa cũ, tự bắt mình ra khỏi thói quen ngày nào. Những mưa, những nắng trải dài, lạ là em lại có thể ôm một cuộc tình ngắn suốt một thời gian dài đến vậy. Không nguôi nổi nỗi niềm. Thổn thức ru em trong suốt những tháng ngày mình em đơn độc, tự ôm lấy đôi bờ vai mỏng mảnh. Ừ thì lòng người đã cạn hết thiết thương...Em còn mơ gì một bức tranh dở dang, ô cửa sổ với những mảng màu hoen cũ, tường vôi lở,  bạc màu lời ai hứa,không níu nổi dù chỉ một chút hương quen. Có một lần em bất chợt gặp dáng hình ai đó giống như nỗi thân quen lướt qua trên phố, cái cảm giác tim mình cồn lên và nhói đau,  khiến em bật khóc ngon lành giữa phố đông. Những xôn xao cười nói thiên hạ không làm sao ru nổi em những phút yên bình. Thì ra trước giờ, em xa người đến vậy. Cái khoảng cách vời vợi không cùng chung một bầu trời vẫn còn gần quá đỗi so với hai nỗi niềm giờ đã đi về hai hướng không nhau. Tay em tự nắm lấy tay mình, mà vẫn cảm nhận ấp áp bàn tay người đã từng nắm lấy tay em. Ru lòng những phút em chông chênh, người từng hứa sẽ mãi cùng em ở yên trong những hoang say tận cùng xúc cảm, mặc ngoài kia đời giông gió, mỏi mệt, bộn bề... Để em vịn vào lời hứa ấy, sống suốt những tháng ngày đã bị cào xước đi những nỗi vui, mọi thứ chẳng còn nguyên vẹn dẫu chỉ trong suy nghĩ. Em vạn lần thương, cũng chẳng mong có một ngày, em vấp ngã tại nơi chính mình cho đi tin yêu tròn vẹn và lại tự mình chật vật đứng dậy, lầm lũi bước, sống giữa đời, giữa phố, giữa mưa nắng nhân gian...

Ngày buông bỏ, em chưa một lần dành dụm cho mình chút can đảm nào để quay lại con đường ấy. Dẫu ngắn, dẫu chỉ thảng qua trong mơ hồ, được cùng người ngồi chung dưới một bầu trời, cảm  nhận thứ hạnh phúc tròn nguyên và nỗi nhớ ngay cả khi em lặng ngắm khuôn mặt người thật gần, nụ cười hiền, ánh mắt vời vợi đủ để em neo cho mình phút bình yên tựa hơi thở. Và rất lâu, lâu những ngày sau đó, khi thu vô tình tràn về, mang theo cả những câu thơ đã gãy vụn, em đôi lần tìm đến quán quen một mình, dẫu ở đó người chưa bao giờ đặt chân tới, thì vẫn là nơi em để lại nỗi lòng mình, từng được một lần đầu tiên và duy nhất nghe tiếng người hát cho em nghe qua điện thoại, nghe tiếng gió rưng rưng gợi mùi hương quen thuộc, nghe cả tiếng con tim đang lạc nhịp, nghe tiếng cười trong trẻo dần mờ khuất, trôi xa...


Đôi khi, em vẫn hoài mong mỏi một ngày nào đó, bước chân người chẳng còn nỗi an nhiên, liệu người có tìm về em như cái ngày đầu xưa ấy, đưa vai em tựa đầu, dù đời còn lắm ưu tư. Em loay hoay lạc bước không biết làm sao để thoát ra khỏi hai chữ kỷ niệm đã hằn sâu trong trí nhớ. 

Cuộc đời thì vạn nẻo, em xoay nẻo nào cũng chẳng hết cơn đau. Thu về vẫn rức rưng nỗi khát em vùi sâu lấp mỏi.... Lời hứa hoàng lan ngày nào em cũng chẳng thực hiện được, đành ngẩn ngơ để tuột trôi  đi mất trong bao nỗi nông sâu đời mình...Vùi đi cả câu hỏi đã hơn một lần em muốn hỏi, rằng người có - bao - giờ yêu em không? Hay chỉ đơn giản là cảm xúc cứu vớt những linh hồn đời thường đến tội nghiệp, như em, hả người? Em sợ, biết câu trả lời rồi, thì ngay cả chút tình còn lại để em tưởng tượng, em neo giữ cho mình thôi cũng không còn nữa, nên đoạn đành nắm lấy, mà đau...

Người!

Đi đến tận cùng của cuộc đời,  người có bao giờ trả lời trọn vẹn cho em câu hỏi "Nơi người ở có mùa thu không?....

---------------

Tôi viết cho tôi. Cho một đoạn tình đã đi qua trong đời. Cho ký ức đã ngủ yên.
Cho Sài Gòn - Nơi không có mùa thu...










53 nhận xét:

  1. Thu đổ dốc mà lòng em hoang nhớ
    Thủa rong rêu cứ trần tình lướt qua
    Lá vàng rơi đuổi theo giọt nắng hoa
    Thu bên ấy đã về chư người nhỉ .............
    .........
    Tối vui vui em nhé -Vi ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đi vạn nẻo mấy ai người tri kỷ
      Hay chỉ mình lạc bước thuở rong rêu
      Đời miên trôi trong nỗi khát cô liêu
      Nơi xa ấy thu có về hoang lối?
      ---
      Anh , em sẽ về đây trú ẩn cho phút yên bình của lòng thôi...

      Xóa
  2. EG tui vân du lạc bước mỏi mòn nay mới trở zìa, ngồi bó gối lấy ngón chân vẻ lên cát những dòng tâm tư đầy tự sự này ư ! ui Hai đọc mà mắt cứ như muốn hoa lên rồi nè !
    "Nơi người ở có mùa thu không?....
    Để sáng mai a2 ngủ dậy ra xem trời rồi trả lời em nhé !
    Xí con tem bạc an ủi cái coi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Hai đừng đọc, mắc hại mắt lắm Hai ơi, em gái không sao cả, viết ra rồi, nhẹ lòng hơn, và vui nhất là có anh Hai luôn bên em, Tạm thời, em khóa f, anh Hai có nhớ em, tìm em bên này nghen
      Chúc anh Hai và gia đình luôn mạnh khỏe ♥

      Xóa
    2. UI...nhà chính của Hai là bên này mà ! bên í chỉ là 1 cái trạm bắt liên lạc với các thành viên gia đình, (con và các cháu của Hai, cùng với 1 số anh em ,) một số ít bạn bè thân quen thôi !
      Chúc ngày mới an lành, và cuối tuần ấm áp yên vui vi nhé !

      Xóa
    3. Dạ, em cũng muốn coi bên đó chỉ là cái trạm bắt liên lạc thông thường quá anh Hai ơi, vì trót nặng lòng với nơi có nhiều kỷ niệm rồi, nên k đành lòng bỏ, chỉ khóa tạm vào, chờ ngày yên bình, mở ra thôi!
      Cảm ơn anh Hai nhiều, đã qua thăm em. :)

      Xóa
  3. Nhiều khi con người ta cứ đau đáu những câu hỏi dù biết rằng chẳng bao giờ có được câu trả lời. Tất cả chỉ là do nhớ và yêu thôi. Cứ gói ghém lại những hồi ức, kỷ niệm. Cứ vui cười như thể rất hồn nhiên. Nhưng rồi... nút thắt của tâm tư, khát khao yêu thương... đến bao giờ mới là trọn vẹn và đầy đủ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng, đàn bà 31 mà sao vẫn thấy miên dại thế chứ. Dẫu biết đường tình trăm vạn nẻo khổ, khổ nỗi nhớ, nỗi thương mà không được đáp lại, đành để trôi đi mớ kỷ niệm vốn dĩ đã rất nghèo nàn, đến tội nghiệp.
      Ta muốn ru lòng mình, không nghĩ rằng quên đi một người, với ta lại khó khăn đến vậy...

      Xóa
  4. Mùa Thu đẹp đến nao lòng
    Người đi xa mãi sao không thấy về?
    Để em muôn nỗi bộn bề
    Nửa yêu thương nửa tái tê phận mình...

    Lâu rồi anh bận ko sang thăm em được. Hôm nay sang thăm em, nửa vui vì được đọc bài như gặp em, nửa buồn vì thấy em vẫn mang tâm trạng buồn thương vì mối tình với người xưa ko trọn vẹn mà vẫn ko sao quên được...
    Anh chúc em sống vui khỏe hơn và mọi điều an lành em nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh nhiều, bận rộn vậy mà vẫn luôn nhớ tới em.
      Chút kỷ niệm khuấy động tâm can em chút thôi anh à, rồi sẽ qua thôi. Chúc anh luôn bình an nghen anh.

      Xóa
  5. Em cười làm ta bỗng quên đi con đường nào đưa ta tới đây. Em cười mà ta như rụng một bàn tay vừa mới đơn độc.
    Em cười mà ta như về với mùa không tên gọi. Em cười mà ta chợt về xưa cũ. Em cười mà ta chợt hiểu mình đang rời một ngày mai. Em cứ cười vui…

    Vi. Thu ấm nhé. :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nắng, thu sang rồi, nặng lòng hương hoa sữa, mà nặng thêm cả nỗi đau...

      Xóa
  6. Ở nơi này như đang có mùa thu
    Lá khô rụng , hoa cúc vàng đang nở
    Vẫn còn đó bên sông xưa một thuở
    Tiễn người đi và chờ đợi bóng ai về...

    hề hề ... để sáng mai Hai coi trời rồi trả lời tiếp nghen !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nơi người ở dẫu chẳng có mùa thu
      Không dậy lòng thương mùi hương hoa sữa
      Không cồn cào nỗi nhớ giờ gãy nửa
      Mà đi cả đời...
      vẫn nặng lòng câu hỏi.
      Cây mùa này đã thay lá hay chưa?

      Xóa
    2. Bài thơ dưới đây Hai mới còm cho Mực Tím, thôi thì tặng thêm cho em thay câu trả lời nghen !
      Lúa06:26 Ngày 07 tháng 10 năm 2014

      Mùa Thu về..anh đã biết Tím ơi
      Bởi lá vàng bay...cúc nở rồi
      Bảng lảng chiều hôm mây trôi nhẹ
      Bồng bềnh che lấp khuất núi xa

      Thu cũng vừa về mới hôm qua
      Heo may đùa cợt mái hiên nhà
      Gió rít từng cơn trời lạnh giá
      Bất chợt tối về thấy mưa sa

      Rồi cả ngày nay mưa vẫn rơi
      Sân nhà ngập úng hết em ơi
      Anh biết làm chi đành bó gối
      Lướt phím compiu lặng nhìn trời.

      Xóa
    3. "Một mai em nhé
      có nghe thu về
      trên hàng lá khô
      Ngàn sao lấp lánh
      hát câu mong chờ
      em về lối xưa..."
      ----
      Em để mình mê hoặc bởi mùa thu mất rồi, anh Hai ạ. Cảm ơn bài thơ rất đỗi dịu dàng của anh. Chúc anh Hai ngày mới nhiều niềm vui.

      Xóa
  7. Trui ui, nàng vẫn dịu dàng "chết người" như thế, những con chữ của nàng làm ta nghẹt thở ngất ngây...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HM, nàng lại trở về blog đấy ư? Ta nhiều lần qua nhà mà k được, nàng vẫn tên thế, vẫn cái avarta này, cũng khiến ta nghẹt thở ngất ngây đấy. Cảm ơn nàng, còn nhớ ta bên này ♥

      Xóa
  8. Nỗi nhớ ơi, hãy ngủ yên đi để em Tím khỏi cái bệnh hoài niệm, nhất là khi thu về. Nhưng mà nhờ vậy mà tui được đọc những câu chữ buồn bã, ngọt dịu thế này. Vậy thì... cứ nhớ đi Tím ui! hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giáo, nàng luôn biết cách khiến ta thấy dịu đi những cơn miên lòng, bởi sự đồng cảm rất đỗi dễ thương, lại vừa khiến ta vui vẻ, bởi những câu comt luôn chứa đựng sự vui tươi. Chả thế mà mới quen nàng, đã khiến ta thấy iu nàng chết đi được. he he

      Xóa
  9. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng, thời gian rồi, nàng đi đâu, đừng thế, đừng sang nhà ta rồi lại lặng lẽ trở về, khiến ta bất an... Nàng vẫn khỏe chứ hả Mây?

      Xóa
  10. Sài Gòn không có mùa thu, Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng.
    Những cơn mưa âm ỉ từ giữa tháng 6 đến giờ vẫn còn thút thít. Ngoài chị có cái bạc bàng của thu, có tháng 10 với hương hoa sữa. Trong em, con đường nhỏ, ngõ phố cong, lúp xúp chạy dài trong cái nhớ.
    Buồn quá chị hén. Nhiều khi hỏi lòng có là gì đâu mà mình lại nặng lòng như vậy. Dẫu biết kết cuộc vẫn chỉ là vòng tay lơi dần và... mất hút. Vậy mà, không thể thôi thương, không thể ngăn nhớ, không giết nỗi lòng mình. Cái đầu tỉnh táo dập tắt mọi khao khát bình thường. Nhưng trời ạ, nhiều khi, em mong 1 cái nắm tay thật chặt của Người biết bao. Em tin chị cũng đôi lần mơ thế. Để thấy mình có điểm tựa, để thấy mình được che chở... Đâu phải chị em mình không kiếm nỗi cho riêng mình con nắng, đơn giản, thương yêu không có chỗ chọn lựa, không có chỗ cho toan tính. Chỉ một chữ duyên thôi.
    Đọc lời chị, như nghe lời của chính mình. Buồn thật nhiều chị ạ.
    Em cũng khóa face rồi. Buồn quá. Biết lãng tránh không phải là cách, nhưng.... em muốn khóc quá chị ơi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thèm một lần nghiêng vai
      Cho những muộn phiền đời
      rũ bỏ...
      Đi quá nửa cuộc đời
      Ai đoán được lòng người...
      mờ rõ
      những nông sâu...
      -----
      Em gái, đôi khi chị ước, mình đừng đa cảm quá trong suy nghĩ, liệu cho chọn lại con đường đang đi, có đủ can đảm rẽ đi hướng khác, hay vẫn sẽ đi lại con đường ấy. chọn cho mình những niềm đau và gặm nhấm. Về cơ bản, chính cái suy nghĩ, cái tình cảm của mình, làm cho mình khổ. Đừng lấy lòng mình ra đo lòng người, dẫu biết thế, dẫu trăm ngàn lần bảo mình thế, mà không sao thoát khỏi những ngập ngụa cơn đau.
      Nghiêng vai bao phía không hết nỗi buồn, nghiêng lòng bao phía vẫn hoài chông chênh, chị không sao tìm đc xúc cảm để trái tim đập rung lên những nhịp đập của cảm xúc, cũng đã thử, cũng đã cho ng mới, và cho cả mình một cơ hội. Nhưng rốt cuộc, sau những lần nói chuyện. sau những cuộc gặp mặt, chỉ là sự trống rỗng đến vô bờ. Em nói đúng, chẳng thiếu cho mình những con nắng, thậm chí là nắng "lung linh", hic hic. Thế nhưng chỉ cần một chút thôi, để trái tim mình chạm được đến cung bậc của nỗi nhớ, của niềm mong, thì dường như không thể với ai khác nữa.
      Face với chị cũng mang nhiều kỷ niệm, k nỡ bỏ. đành khóa tạm vào đó, có lẽ chỉ có cách đó, mới dứt đc mình ra khỏi sự đau khổ bề bộn này, dù chỉ là tạm thời. Cứ khóc đi, ít nhất còn có blog là nơi dung thứ những nỗi đau con người, của mình, em ạ
      Ôm em...

      Xóa
  11. Có một người đi ngang qua đời em....bỏ quên những yêu thương...em gói ghém cất vào ngăn ký ức....Thấy vắng bên face....chị biết em lại trốn bên này và hoang hoải với những con chữ. Viết xong rồi lại nhẹ lòng, chị biết thế...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị! Vẫn luôn là chị hiểu em, vẫn luôn là chị bên em trong những lúc thế này. em khóa tạm một time thôi chị, chừng nào nghe lòng đủ bình yên và chịu đựng được những gì em muốn chịu đựng, em sẽ qua bên đó.
      Muốn ôm chị cho ru những nỗi niềm...

      Xóa
  12. đi đâu cho khỏi nhớ thương
    đi đâu cho khỏi cung đường tình yêu
    không chạy đâu cho khỏi em ơi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trốn rồi vẫn thấy cô liêu
      Vẫn nghe hoang hoải trăm chiều nhớ mong
      ---
      Biết thế, nhưng cứ trốn được lúc nào, hay lúc ấy anh ạ
      Hi! Lần đầu nghe anh Mẫn làm thơ nghen. Chúc anh chiều vui vẻ ạ.

      Xóa
  13. Nỗi buồn là điều không ai mong muốn trong cuộc sống của mình , nhưng vẫn phải đón nhận , vì thế mới có câu CHẠY TRỜI KHÔNG KHỎI NẮNG .
    Anh chúc cho em luôn tìm được những phút bình an trong âm hồn và cuộc sống ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, anh nói đúng, có những điều dù không muốn vẫn phải đón nhận... Vậy mới là cuộc sống, phải không anh?
      Cảm ơn anh luôn mang bình an qua nhà em. ♥

      Xóa
  14. bài viết rất hay, rất sâu lắng
    hãy bình tâm khi ta buồn bạn nhé
    chúc bạn ngày đầu tuần tràn đầy tình thương yêu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn NT đã sang nhà chia sẻ, chúc bạn chiều vui

      Xóa
  15. Cứ đọc bài của em là chị lại thấy nao lòng. Thú thực, nếu không nhìn thấy ảnh em thì sẽ không nao lòng đến vậy. Sức hút của em mạnh mẽ là nhờ hình ảnh của người viết len vào từng câu chữ đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị đã thương em. Em thì bị mê hoặc bởi những bài viết rất đỗi đời thường của chị, khiến em có thể cảm nhận như chị ở ngay bên cạnh em vậy. ♥

      Xóa
  16. Đọc những dòng viết của Vi và lắng nghe tuyệt phẩm Riêng một góc trời đã khiến lòng M cũng hoang hoải về một nỗi nhớ rất xa Vi ơi
    Người ấy đã đi rất xa rồi Vi ạ. Hãy để lòng mình lắng lại, gom tất cả những kỉ niệm ngày nào rồi gói thật kĩ và cất tận sâu trong góc kí ức nha Vi
    Muốn ôm Vi và chia sẻ những chống chếnh mà bạn đang mang.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vẫn luôn là Miên bên Vi những lúc chông chênh như thế này, Vi biết chứ, biết ng ta đã rất xa rồi, mà không đành gom kỷ niệm lại và cất. Sợ rằng ký ức sẽ ngủ quên vĩnh viễn, Vi còn đâu cho mình nỗi nhớ về người, hả Miên? Biết rằng tự dày vò mình rồi lại cũng chỉ mình mình đau, nhưng Vi không làm khác được. Giá như có một lần chọn lại, Vi chẳng bao giờ để người bước chân vào đời Vi, rồi vĩnh viễn rời bỏ Vi, để lại Vi như thế này...

      Xóa
  17. 1- Người ta ai cũng nhớ nhưng nhớ đến như bạn chắc là không nhiều. Hay nói cho đúng hơn biết diễn đạt nỗi nhớ bằng một tuyệt bút như bạn thì hơi bị hiếm. Đến như bu tui tâm hồn khô khốc như cát rang mà đọc bạn đâm nhớ lây. Nhớ cái gì, nhớ ai, không rõ, chỉ biết là lòng dạ cồn cào...nhớ. Đến câu "tay em tự nắm lấy tay mình" thì thấy nhoi nhói ở lồng ngực. Ông Huy Cận nắm tay người yêu thấy hai bàn tay tan vào nhau, phải kêu lên "Tay em hay cũng tay anh nhỉ" nhưng bạn không có người yêu bên cạnh, hai bàn tay tự nắm vào nhau thì mức độ cô đơn trống vắng đến tột cùng rồi
    2- Đạo Phật bảo "Chư hành vô thường, chư pháp vô ngã". Tình người cũng không bất biến mà sớm nắng chiều mưa, cho nên yêu là khổ, là "chết ở trong lòng một ít". Nhưng dầu sao được buồn vì yêu cũng là hạnh phúc, đắng như hạnh phúc là thế mà. Còn nếu triệt tiêu khát ái cho khỏi khổ thì con người ta đã siêu thoát thành ra Bồ tát hoặc A la hán chứ có còn là Violet làm người đọc thổn thức thế này đâu. hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Blog Có khi nào, có những câu thơ thế này :
      "Em một mình...
      Em gọi ... Người Dưng...
      Miệt mài em vẽ sợi thương anh , dù âu yếm chưa từng
      Em nấu mớ nhãn lồng,
      thương công anh , sợ em mất ngủ, chạy ngược chạy xuôi, che trời hong nắng ráo
      Tháng tám sàng sê lúng liếng màu hoa gạo
      Câu hát tự tình ,
      em giữ... chẳng dám trao"
      Đàn bà khi yêu, khi nhớ một người mà không được đáp lại, là vậy đấy bác Bu à. Ai cũng có nỗi nhớ, đâu chỉ riêng em. chỉ là cái nhớ nó hoang hoải quá, nó dứt day quá, em phải viết, cho cạn lòng, cho nguôi nỗi đau thôi. Cảm ơn bác Bu đã chia sẻ với em, bác nói đúng, buồn vì yêu cũng là hạnh phúc...
      Chúc bác ngày đầu tuần vui và an lành nghen.

      Xóa
  18. Thu về từng con phố nhỏ và căn nhà màu tím này cũng tràn ngập sắc thu. Nỗi nhớ mênh mông qua từng nét chữ, nhạc nền càng làm tăng nỗi buồn em gái ơi.
    Trải lòng ra sẽ nhẹ được phần nào em nhỉ.
    Cuối tuần tung tăng dạo phố vui nhé em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị, em không biết mình trốn đến khi nào mới thôi không còn thương nhớ. Không biết phải giam mình trong bao lâu để nỗi buồn thôi quắt quay và dày vò em nữa đây chị ơi...

      Xóa
  19. Như những giọt mưa rớt bì bộp trên mái lá. Âm thanh u uẩn đến nhoi nhói, làm bồi hồi thổn thức tghức lòng. Em tôi, ôi em tôi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nỗi nhớ muôn đời vẫn là... nỗi khổ anh nhỉ? hi. Cảm ơn anh qua nhà và chia sẻ, chúc anh ngày mới nhiều niềm vui nhé anh

      Xóa
  20. vào nhà đã thấy dịu êm
    Quang cảnh thân thiện nhẹ nhàng Vi ơi
    Lại thêm lắng đọng mùa thu
    thấy thương thấy nhớ, thu xưa đâu rồi
    bài viết thật hay .
    Chúc bạn ngày mới vui nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn NT qua nhà và chia sẻ, mùa thu cứ làm nỗi lòng trở nên chùng xuống vậy đấy. Rồi sẽ qua thôi mà, phải không?

      Xóa
  21. Mùa hoa sữa đã chớm bông, những kỷ niệm lại quay về. Anh sang thăm Vi, chúc em những ngày còn lại của tháng 10 bình an nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. lâu rồi mới thấy anh qua em, cảm ơn anh vì đã không quên em... Anh cũng vậy nhé, thật bình an... :)

      Xóa
  22. Lại tìm về chốn lặng thầm để cho nỗi nhớ cào xước tim mình hả em?
    Vắng nụ cười và màu áo tím...anh trai cũng buồn !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em biết trốn đi đâu bây giờ đây hả anh trai ơi. hic hic. :(

      Xóa
  23. Hãy để mọi thứ ngủ yên chị ạ, yêu thương luôn đong đầy mà, hãy cho phép bản thân đón nhận những điều mới mẻ hơn. Biết đâu hạnh phúc trở về nguyên vẹn <3

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ru anh - nỗi nhớ về trời
      Buồn em ở lại ôm đời
      ... du miên..

      Xóa

Tặng hình cho Vi nào ♥
Các bạn dán link hình trực tiếp vào comment nha ♪ (Định dạng đuôi ảnh là "JPG";"GIF","PNG","BMP")