Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Khúc ru


Bóng chiều đổ dài chênh vênh trên triền dốc, gió xào xạc vẹo xiêu những chiếc lá, quẩn quanh không xua nổi cái oi nồng bức bối của một ngày nắng. Người đàn bà ấy lơ ngơ bước thấp bước cao đi trên con đường ngập cỏ, chiếc váy đụp tả tơi, cái áo yếm đã ngả màu cháo lòng không che nổi khuôn trăng trễ nải, mỏi mệt. Cô vừa đi vừa cười sằng sặc, tay vén váy, thỉnh thoảng còn ngửa mặt lên trời hát mấy câu hát ru:
"Ru con con ngủ cho say
Mẹ còn vất vả chân tay ngoài đồng
Ru con, con ngủ cho nồng
                                                  Mẹ còn nhổ mạ trả công cho người"
Tiếng hát lảnh lót, bay trong gió, vương vào những ngọn cây đang ngả dần màu tối thẫm, rồi tan biến vào làn sương giăng muộn trên mấy ngọn đồi xa xa.

Ngày ấy, Liên là người con gái đẹp nhất nhì vùng này. Giữa mảnh đất quanh năm heo hút, cô âm thầm lớn, như cái cây âm thầm trổ lộc nở nụ bung hoa mặc bao cằn cỗi đá sỏi. Đến tuổi dậy thì, việc cô chọn lấy Hòa làm cho bao gã trai làng thất tình sau những lần đánh nhau chí tử cốt để lấy lòng người đẹp, thậm chí có anh chàng còn bỏ làng mà đi vì không chịu nổi cảnh nhìn Liên mỗi chiều thả tiếng cười trong vắt vào chiếc gầu sòng sóng nước, bên cánh đồng xanh mướt mải và Hòa thì say mê hát đối, ánh mắt chứa chan tình tứ như thể đất trời chỉ còn hai người giao thoa, viên mãn.

Hạnh phúc đôi lứa trở nên tròn hơn vào cái ngày Liên sinh một đứa con trai. Căn nhà mái lá đượm nồng tiếng khóc, tiếng cười, rồi tiếng bi bô trẻ thơ. Hòa mỗi sáng đi làm đồng quyến luyến không quên mang theo mùi hương bưởi ngọt ngào nơi tóc vợ, mùi sữa thơm mát từ miệng đứa con trai, vấn vít quanh người. Để những ngày nắng cháy rạn đồng, hay những khi mưa dầm dề trắng xóa. Anh trở về nhà với bữa cơm Liên chờ, nồi tép kho khế thơm lừng với bát canh rau đắng hái sau hè, dăm ba quả cà pháo muối mặn. Vợ chồng con cái quây quần, tưởng như cái niềm hạnh phúc bé con ấy ngừng đọng lại mãi nơi căn nhà lá bốn mùa gió reo.

Vậy mà một cơn gió độc trong một lần Liên mang đồ ra giếng giặt lúc đêm đã khiến cô ngã quỵ. Hòa chết nửa phần đời nhìn vợ mình nằm liệt gần tháng trời, khi tỉnh lại đã không còn là người đàn bà ngày trước nữa. Cô không nhớ ra mình là ai, càng không thể nhận ra người đàn ông cùng dắt tay mình đi qua bao năm tháng nhọc nhằn. Đứa con trai bi bô tập nói cứ níu ôm lấy mẹ, cô cũng ngác ngơ đẩy nó ra rồi nhìn trân trân bằng đôi mắt vô hồn. Mỗi ngày một lần, Liên tóc rối, chân trần bỏ nhà đi lang thang, qua không biết bao nhiêu con đường mòn nơi đồi gió, nơi có bao ngọn cỏ may mỗi ngày từng chút một găm mình vào chiếc gấu váy nâu, vẳng đâu đây tiếng hát ru đến xé lòng. Thời gian đầu, Hòa hoảng hốt để lại thằng bé có khi ngồi một mình nơi xó cửa, chạy bổ ngược xuôi đi tìm. Sau quen dần thì kệ, vì như cữ, cứ khi bóng chiều buông là cái dáng mảnh mai ấy sẽ lơ ngơ tự tìm về.

Hòa bao công việc đồng áng, ruộng vườn đều một tay đàn ông lo chu toàn, thêm nỗi vất vả khi phải mang theo con đi. Nỗi đau càng trở nên thấm hơn khi mỗi nửa buổi, thằng bé khóc ngằn ngặt vì đói và thèm hơi mẹ. Hàng xóm cám cảnh, thay nhau trông hộ. Người cho ăn, người thay đồ, giặt giũ, người bế nựng...

Thời gian cứ thế trượt dài trên những ngọn đồi quanh năm mây phủ. Hòa đêm đêm nằm bên thằng con say ngủ, nỗi mệt mỏi đời thường bỗng trở nên dằng dặc như tiếng chão chuộc kêu xót lòng ngoài bãi. Anh vùng dậy, đi ra phía cửa, ngồi bệt xuống nền đất. Trước mắt anh là một khoảng tối sâu hun hút đến mênh mang của vùng đất quanh năm là gió, tứ bề là núi, càng thăm thẳm như nỗi cô đơn của người đàn ông đang tràn trề sức lực. Hòa nhìn thấy phía trước là cả một quãng thời gian dài ăm ắp những kỷ niệm . Rồi ngoảnh lại phía sau, là hình ảnh Liên ngờ nghệch thả tiếng cười khanh khách xoáy vào đêm. Nhìn bên này, là tiếng cười nói bi bô con trẻ. Quay sang kia, lại là sự trống rỗng đến không cùng. Nỗi xót xa chợt mơ hồ, như cứa, như xé, lại chợt hoải hoang, ám ảnh. Anh đổ gục đầu khóc nấc lên trong đôi bàn tay chai sần năm tháng...

Ngày hôm sau. Mặt trời vẫn điềm nhiên rải những tia nắng nhảy nhót xung quanh căn nhà lá. Cánh cổng bằng nứa vẫn mở rộng cho lá vàng bay ngập khoảng sân rêu. Liên khi tỉnh dậy vẫn chân trần, tóc xõa, bước những bước vô hồn đi lang thang, mà không hề biết rằng từ giờ mỗi chiều trở về, căn nhà ấy chỉ còn mình cô và cơn gió thổi xào xạc, những chiếc lá bay lờ lững rồi nhẹ nhàng đậu xuống mặt đất, như vương vấn chân người. 

Tiếng cười hoang dại vẫn lảnh lót vương vãi trên vùng đất mênh mông, hòa lẫn tiếng ru như hờn tủi: 
" Ru con, con ngủ cho say
Để u dệt vải cho thầy nhuộm nâu
Cắt quần cắt áo u khâu
Để thầy con mặc dãi dầu mùa chiêm"...



50 nhận xét:

  1. Vẫn là số phận của những người đàn bà... Đàn ba sinh ra là đã phải chịu biết bao nhiêu nỗi khổ rồi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị, nếu có kiếp sau, liệu những mảnh đời ấy, có khác đi không? Hay vẫn là một số phận truân chuyên đàn bà cùng hai chữ đau khổ đeo bám mãi.

      Xóa
  2. Sao buồn dữ vậy Vi? Đọc mà thấy xót...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giáo, phận đàn bà, cứ lắm nỗi đa đoan vậy, phải không?

      Xóa
  3. Số phận trớ trêu, nghiệt ngã quá. Niềm hạnh phúc chưa được bao nhiêu. Đau lòng nàng ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ta mỗi khi nghĩ lại, đều thấy không khỏi ngậm ngùi, k biết giờ số phận người đàn bà ấy như thế nào. chuyện này một phần có thật, ta được chứng kiến và viết nên, nàng ạ

      Xóa
  4. Thật tội cho gia đình Liên, mới đón nhận hạnh phúc đã bị tai hoạ giáng xuống.
    Số phận nghiệt ngã đeo cô đến bao giờ nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có câu trả lời nào cho họ, cho những mảnh đời này không chị? Có ai lựa chọn cuộc sống cho mình được đâu, chị nhỉ? Đôi khi phải chấp nhận, như một lẽ ở đời, và đau...

      Xóa
  5. Đàn bà sinh ra là có tội rồi. Cho nên họ phải chịu bao nhiêu là nỗ đau. Họ đau trong giàu sang nhung lụa, đau trong đói rách tủi hờn. Và, họ phải nhận về mình những thiệt thòi mà xã hội hà khắc vốn đã coi họ như một món hàng, một nhu cầu cuộc sống. Mình cũng là đàn bà, như vốn đã sinh ra...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và vì là đàn bà, nên đâu chỉ cảm thông với sự thất bại trong tình yêu đôi lứa thường tình, vì là đàn bà, nên mình còn nhìn sâu hơn vào những góc khuất, những mảng tối của cuộc sống, và viết, có chút hư cấu dựa trên chuyện thật, nhưng Vi tin, ai đó sẽ bắt gặp một chút, một góc nào đó, của mình, hai chữ đàn bà,...

      Xóa
  6. Một nửa nhân loài thế giới mang hình dáng người đàn bà. Một nửa của những yêu thương đang trộn lẫn đời mình bằng những câu chuyện kể có thật, rất bi ai, não nuột... Biết làm sao hơn đây khi đó là định mệnh...?
    Nàng tím biết cách lấy cảm tình của người đọc khi chạm đến ngõ ngách từng xúc cảm rồi này...
    Hay lắm nàng ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn nàng luôn dành tình cảm đặc biệt với những con chữ của ta, HB ạ. Rất thích cách nhìn thấu của nàng "Một nửa của những yêu thương đang trộn lẫn đời mình bằng những câu chuyện kể có thật..."
      nàng, đôi khi viết ra, tìm một chút bóng hình mình trong đó, hoặc đơn giản chỉ là nhìn và ghi chép lại, đó đã là một sự an ủi rất lớn đối với đàn bà rồi, phải không?

      Xóa
  7. Liên không may, tự nhiên mất trí, khổ chồng khổ con. Nhưng sự khổ ấy không mang giới tính đàn bà, Chán chi người đàn ông cũng đã gặp rủi ro như thế.
    Nếu nói cái khổ của đàn bà trong chuyện này phải là đoạn kết, khi mà Liên "không hề biết rằng từ giờ mỗi chiều trở về, căn nhà ấy chỉ còn gió thổi xào xạc, những chiếc lá bay lờ lững rồi nhẹ nhàng đậu xuống mặt đất, như vương vấn chân người". Như vương vấn chân người là không còn chân người nữa. Hòa, người chồng yêu thương của Liên, người đã ngẩng cao đầu tự hào chiếm được người đẹp làm bao nhiêu chàng trai thất điên bát đảo đã đưa con đi đâu đó cho rảnh nợ. Không thấy một nổ lực nào của Hòa khả dĩ cải thiện sự rủi ro của Liên, làm cho người đọc yên tâm, hy vọng. Nỗi đau của đàn bà không phải là sự đớn đau xác thân mà là sự phản bội, sự vô tâm của người chồng, người đàn ông. Kinh thánh nói rằng Thiên chúa sinh ra đàn bà vì đàn ông, vậy thì họ hạnh phúc hay khổ đau hoàn toàn do người đàn ông chung sống với họ định đoat. Trong chuyện này chính là Hòa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bác Bu, bài viết xoáy sâu vào nỗi đau phụ nữ, kể cả khi họ k còn nhận thức mình đang đau, thì vẫn đau lắm, đau trong khúc hát ru mỗi chiều dằng dặc.
      Cảm ơn bác đã có một cách nhìn, em viết câu chuyện này ra đây, đơn giản chỉ muốn kể lại phần đời mà em đã chứng kiến ngoài đời thực Thực ra, Hòa cũng khổ lắm, phải không bác Bu, bao năm từ ngày Hòa lấy Liên, rồi đến lúc Liên bị như vậy, Hòa cũng lo chu toàn mọi thứ từ nhà cửa, đồng áng đến con cái. Nhưng không trách nổi, vì đôi khi trong tận cùng suy nghĩ, con người ta đường cùng, k tìm thấy ánh sáng nào le lói, đành để hành động theo bản năng dẫn lối. Những đêm Hòa trằn trọc, những khi anh khóc, , là đủ hiểu trước đó anh đã cố gắng nỗ lực rất nhiều, nhưng k chạy chữa được cho vợ, cực chẳng đã. Anh giải thoát đời mình, đời con bằng cách trốn chạy.
      Em k đi sâu vào chi tiết Hòa phải chật vật vượt qua những năm tháng ấy như nào, mà hủ yếu tập trung nói về Liên, về số phận đàn bà truân chuyên. Nhưng dù sao, cũng mong rằng, một cái kết mờ mịt như thế với Liên, sẽ một ngày nào đó, tươi sáng hơn.
      Biết đâu Hòa trở về, ôm con về, sau khi đã gây dựng được cuộc sống bên ngoài...
      Bác Bu à, ở đời, còn lắm những mảnh đời, mà dù muốn hay không, số phận cũng sẽ đẩy đưa họ đi theo những ngả khác nhau..
      Lần nữa, cảm ơn bác vì đã dành thời gian đọc và phân tích. Chúc bác luôn an lành, sức khỏe. và em mong viết để được bác bình đó, bác Bu ạ :)

      Xóa
  8. Cuộc sống ngoài kia vẫn xô bờ. Những con người, những sộ phận ngày ngày vẫn tranh đấu vì cuộc sống. Ấy thế không phải ai cũng biết xót thương.
    Hi ! Lâu quá mới mò vào đây,cứ sợ vào rồi lại buồn linh tinh chị ạ. Chị bình yên chứ ? ^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết ra, là cách mình có thể làm được, để vơi bớt đi những uẩn khúc, những cảm thông dù nhỏ bé, vẫn luôn tồn tại giữa đời
      Em gái, chị không bình yên, ít nhất là khi trong trái tim mình còn không quên nổi một hình bóng cũ. Nhưng thôi thì, tự dặn lòng an nhiên với hiện tại, vì chị biết, có ngàn đời cũng k mong lại quay trở về quá khứ...,

      Xóa
  9. Câu chuyện thật thương cảm được viết bằng một cảm xúc dâng đầy nên rất ám ảnh lòng người trong từng chi tiết. Tuy nhiên, chị vẫn hơi thắc mắc, Liên bị một cơn gió độc, lâm bệnh thần kinh, vậy trong thời buổi này, việc đưa Liên đi chữa trị là bình thường mà. Và với y học hiện nay, bệnh của Liên không có gì là khó chữa cả.Vậy cách trốn chạy của chồng Liên có vẻ không thuyết phục lắm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị, em viết câu chuyện này dựa trên một chuyện có thật của cô chú ấy, nơi vùng quê heo hút đầy gió và núi. Chú đã chữa chạy bao lâu, mất bao nhiêu tiền của, nhà cửa càng ngày càng xác xơ theo những đợt điều trị. Em nhiều lần về quê, chứng kiến cảnh ấy, không khỏi chạnh lòng. Chỉ được một thời gian, là bệnh lại tái phát chị ạ. Nghe đâu giờ chú bỏ đi, theo một người đàn bà khác, ôm cả con đi, thôi thì em cứ mong rằng đứa con ấy và chú sẽ đc an lành, mặc dù biết rằng cô ấy sẽ thiệt thòi như thế nào khi sống một mình quãng đời còn lại với tình trạng này, mãi mãi, chị à.

      Xóa
  10. Đọc KHÚC RU thật buồn cho cuộc đời bất hạnh của người phụ nữ bị bệnh trở nên mất trí kéo theo bao nhiêu hệ lụy cho cả gia đình... Nhưng Liên ko phải là nguyên nhân làm nên đau thương ấy. Ta càng buồn hơn khi người bạn đời của cô trước thử thách ấy không có giải pháp gì hỗ trợ nâng đỡ để cả hai cùng vượt qua mà đã bỏ vợ để trốn chạy. Người đọc thật xót xa thêm khi nghe tiếng cười hoang dại của cô vẫn lảnh lót hòa lẫn lời ru đầy nhân văn và ám ảnh:
    " Ru con, con ngủ cho say
    Để u dệt vải cho thầy nhuộm nâu
    Cắt quần cắt áo u khâu
    Để thầy con mặc dãi dầu mùa chiêm"...

    Chia sẻ cùng bài viết của em. Chúc em luôn khỏe vui và an lành nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh trai, khi viết những dòng này, em bật khóc. Thương cho người phụ nữ, thương cho khúc hát ru mỗi chiều giờ chỉ còn mình cô lẻ bạn.
      Vẫn biết, cuộc đời này k ưu ái riêng mình ai, và đôi khi con người ta đầu hàng số phận bằng cách trốn chạy. Đòi hỏi sự cảm thông tuyệt đối khi mà cuộc đời đã ở vào ngưỡng của bước đường cùng, thì có người đàn ông nào đủ kiên nhẫn và tình yêu bao dung không hả anh? Trách thì ít, mà thương thì nhiều, cuộc đời này, đau dễ tròn vẹn...
      Cảm ơn anh đã chia sẻ với bài viết, anh nghen.

      Xóa
  11. Tím quay lưng lại, tươi cười nụ
    Ta lệnh Thần Đèn: cho đến em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hihi, huynh luôn có những câu thơ thật thú vị nha,. chúc huynh luôn vui

      Xóa
  12. Chị Vi dạo này chuyển snag viết cho người, thấp thoáng bóng mình thui, nhưng rất hay chị ui. Đọc thích lắm. Tự dưng đọc mà thấy cái dáng mong mỏng, cái nụ cười trong vắt gàu sòng... chao ui là đẹp.... Thích lắm lun. chắc là em sẽ ... chôm cái người đàn bà điên - đẹp nì của chị quá. Cả cái anh chồng thương ui là thương đó nữa. Toàn những hình ảnh đẹp đến nao lòng...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh, giá như cuộc sống chỉ còn lại những cái đẹp đó, em gái nhỉ? Có lẽ đời sẽ bớt khô cằn hơn.
      Viết chuyện người, chuyện mình, đôi khi nương nhờ vào đó thả những con chữ, là một cách để an nhiên cuộc sống này. Em gái ạ.

      Xóa
  13. Bắt đầu nhận thấy ở Vi có những điều tuyệt vời hơn những gì mà Miên đã nghĩ về nàng đấy. M cứ nghĩ là truyện của một tay viết lão luyện nào đó cơ. Nàng viết hay và luôn để lại một chút khắc khoải và ám ảnh người đọc với những nhân vật trong từng tp .
    Nàng vẫn về HN thường xuyên chứ? Gắng lên nhé. Miên luôn mong mọi điều tốt lành đến bên nàng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng luôn thương ta. Miên ạ. Cảm ơn nàng nhiều.
      Ta vẫn về HN mỗi cuối tuần để học. Time này ta ốm. Nên toàn thuê người học hộ thôi nàng ạ.
      Cảm ơn Miên. Ta mong một ngày gần nhất sẽ gặp nàng.

      Xóa
  14. Chị còn nhớ em không :). Em đã về rồi đây .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bé Sữa. Chị nhớ chứ. Quên sao đc em. Em gái khỏe k? Về đây là mừng rồi. Đừng đi nữa nha bé. :)

      Xóa
    2. Sẽ không đi nữa c ạ. Ngoài kia xô bồ em ko đứng vững...

      Xóa
    3. Về đây, ở lại cho an nhiên cõi lòng, em gái ạ

      Xóa
  15. Trả lời
    1. Cảm ơn CGL vẫn nhớ Vi nghen. :)

      Xóa
  16. đã lâu lắm rồi anh không còn được nghe tiếng ru nửa em ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, anh , lời ru bây giờ có khi chỉ còn trong tiềm thức...

      Xóa
  17. À ...Í À...ƠI .....
    Chuối Non Vu ép chát ngầm
    Trai tơ đói vợ khóc thầm nửa đêm ...à ..ơi
    Khóc rồi mẹ lại đánh thêm ...ơi ...à ...
    Vợ đâu tao cuwosi nửa đêm cho mày ...í ...à ...ơi ...
    .
    Ngủ đi -mẹ còn muốn lấy chồng chứ mẹ chưa muốn làm mẹ chông f....NGỦ -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. He he, anh Trần Minh Lê, em ứ lấy chồng đâu, làm mẹ chồng cũng đc mà, nghe anh ru, em muốn...ngủ luôn quá ạ, he he

      Xóa
  18. Chiều tàn ghé thăm chị ;;). Tôm dạo này chắc lớn lắm c nhỉ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi bé Sữa. Làm chị cảm động lắm luôn khi em vẫn nhớ Tôm. Hắn lớn lăm rồi. 5 tuổi rưỡi. Cao gần m30 rồi. Hihi. Mà chị toàn post ảnh bên face thôi. Em gái luôn mỉm cười an nhiên nhé

      Xóa
    2. Fb chị là gì. Chị nói làm em muốn nhìn hắn lắm đây :))

      Xóa
    3. Lê Phạm, bé sữa tìm chị đi, :)

      Xóa
  19. Chị ơi ! Em làm sao đây ? Sao mà.....
    Khóc mà cắn chặt răng rồi nước mắt vẫn cứ rớt. Em giờ k bít tin vào cái gì nữa rồi ?
    Sao... khốn nạn thế hả chị ơi ? Em ....
    Cuộc sống đã quá buồn, quá cô độc, chẳng có niềm vui. Cứ tưởng rằng.... ai ngờ...
    Đau, đau quá chị ơi !!!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em gái, cố gắng lên nhé, chị biết là trong thời gian này, em sẽ hụt hẫng và đau lắm. k dễ dàng gì cho em cả. Hãy cứ khóc, đừng kìm nén, khóc để rồi đứng dậy, "với tay tô lại màu son" và "điềm nhiên bước". Chị tin là em đã từng viết ra những câu thế này, thì em sẽ làm được, phải không?
      Đừng tự dằn vặt mình, cũng đừng tự trách mình, đày đọa bản thân. Biết rằng mọi lời nói là sáo rỗng, biết rằng nói thì dễ hơn làm, nhưng k ai khác ngoài bản thân mình mới giúp đc mình vượt qua tất cả em à.
      Chị cũng có nỗi đau, cũng có sự tổn thương, cũng tưởng mình không bao giờ gượng nổi. Nhưng rồi đi qua thời gian, mới thấy mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Tin thế đi em. Chị luôn bên em, mỗi khi em khóc cũng như em cười, hiểu k ?

      Xóa
  20. Sang thăm em , ngày mới luôn anh bình và hạnh phúc em nhé . Có nhiêu ảnh đẹp chưng hết bên face book rồi bên này làm sao mà có được ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bên này em lắng đọng để viết những cảm xúc, anh trai à. :) Ngày mới bình an cho anh nghen

      Xóa
  21. nói cho cùng thì Hòa cũng là một con người bt.không trách anh ấy được...?sau cùng vẫn là nỗi khổ của phận đàn bà e nhỉ :( .
    ghé thăm e

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị, lâu lắm rồi k gặp chị, chị khiến em như vỡ òa vì k nghĩ là chị còn nhớ đến em. Nhận ra dù ở bất cứ đâu, hay không gặp, hay chưa từng gặp thì giữa người với người vẫn luôn có một sợi dây đồng cảm như thế.. Chị luôn giữ sk chị nhé, em yêu chị

      Xóa
  22. bai hat nay ten gi ban oi minh tim maichang ra

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn muốn nói đến bài nhạc nền phải không?
      "Thu đã phai rồi thu đã phai
      Vầng trăng khuyết nửa tóc em cài
      Trở gót thời gian trên màu lá
      Thương người trong tiết lạnh giêng hai"
      Bài này là bài "Cạn mùa" , lời thơ Nguyễn Đăng Thanh, phổ nhạc Vũ Phú Dũng, ca sỹ Phương Nguyên hát bạn ạ

      Xóa
  23. "Ru con con ngủ cho say
    Mẹ còn vất vả chân tay ngoài đồng
    Ru con, con ngủ cho nồng
    Mẹ còn nhổ mạ trả công cho người"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đây là mấy câu ca dao, mình sưu tầm trên mạng để lấy tư liệu cho bài viết, nên có để trong ngoặc kép đấy. Bạn search GG là ra thôi.

      Xóa

Tặng hình cho Vi nào ♥
Các bạn dán link hình trực tiếp vào comment nha ♪ (Định dạng đuôi ảnh là "JPG";"GIF","PNG","BMP")