Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016

Những mảnh vụn (5)



NHỮNG CÁNH HOA DẦU THEO GIÓ XOAY

Cứ mỗi cuối tháng 5 , khi Sài Gòn đón những cơn gió tràn về vương khắp các ngõ nẻo. Là lúc anh gọi điện cho cô thì thầm bảo. Mùa này những cánh hoa dầu đang theo gió bay bay...

Cô nũng nịu hờn dỗi. Sao Hà Nội chẳng có hoa dầu. Để mỗi khi mùa về, cô được cong bàn tay măng đón những cánh dầu xoay tít trong gió như chong chóng rồi đậu xuống phố ngập một màu nâu trầm buồn. Như mắt anh. Và nghe anh dỗ dành, Sài Gòn thèm nồng nàn hương hoa sữa mà có được đâu.

Cô vênh mặt đắc ý. Còn nhiều lắm. Mùa lá sấu rụng vàng phai. Mùa hoa sưa ngập trắng đường. Mùa cúc họa mi tinh khiết... Và tưởng tượng anh phía đầu dây bên kia với nụ cười hiền. Ừ. Sài Gòn lúc nào cũng thua Hà Nội.

Một ngày cuối tháng 5.

Cô đặt vé khứ hồi vào Sài Gòn mà không báo trước cho anh. Xuống sân bay, cô bắt taxi đến địa chỉ mà anh đã từng cho, mỉm cười khi nghĩ đến vẻ mặt bất ngờ rồi vỡ òa của anh. Căn phòng nhỏ với ô cửa sổ màu khói im lìm đóng. Một cảm giác rất lạ ùa về xâm chiếm cô. Cô ngần ngừ rồi đưa tay lên gõ. Đón cô sau cánh cửa là một khuôn mặt đàn bà trễ nải với tấm thân cuốn chiếc khăn bông trắng. Một khoảng lặng lướt qua cô và ở im trong cõi xa xăm nào đó, như tiếng vọng ngái ngủ của anh từ phía bên trong căn phòng mà cô chưa một lần đặt chân vào.

Cô vội vã quay trở gót. Thấy tim mình bật khóc trên con đường ngập những cánh dầu rơi.


DẤU CHÂN BỎ LẠI

Những ngày chiến tranh. Khắp nơi chìm trong mịt mù khói lửa. Anh 18. Nguyên vẹn thân trai tình nguyện dấn thân nơi súng đạn ngoài xa.

Cô 16 như trăng rằm. Tức tưởi khóc tiễn anh đi trong một chiều nắng nhạt trải dài trên những ngọn cỏ may tím ngắt. Con đường đầy gió in dấu chân quen. Anh bảo sau này trở về sẽ cùng cô đi lại con đường này. Cô nén lòng, lưu lại trong tim mình một ngày loang nắng không xa. Anh sẽ về cùng cô đếm những dấu chân yêu thương.

Đất nước thanh bình. Biết bao lớp người đã đi rồi nằm xuống cho mây trời xanh mãi như ngày hôm nay. Anh đi mãi không về. Bỏ lại cô với một trời thanh xuân trôi mê mải trên con đường xưa giờ đã khoác lên mình màu áo mới. 

Sắc nắng nhạt nhòa phủ mềm lên những dấu chân cô. Một mình. Đơn côi...


NGÀY CỦA MẸ

Mẹ sinh ra anh khi vừa tròn tháng tuổi thì bố bỏ đi theo người đàn bà khác. Hơn 30 năm có lẻ kể từ ngày ấy cho đến khi anh rời quê, lên thành phố lập nghiệp và xây dựng gia đình với con gái của sếp, rồi lần lượt sinh hai đứa con trai. Mẹ vẫn lầm lũi một mình nơi căn nhà heo hút gió, đi về lẻ bóng.

Ngày của mẹ. Ngày vinh danh những người phụ nữ đang, sẽ và đã từng làm mẹ. 

Trên thành phố.

Anh tổ chức một bữa tiệc thật lớn và ấm cúng tại nhà hàng sang trọng. Giữa những xôn xao chúc tụng, là nụ cười mãn nguyện của mẹ vợ anh, là ánh mắt rạng ngời của vợ anh, là vẻ mặt không giấu nổi tự hào của bố vợ anh. Hai đứa con trai anh nghịch ngợm trêu đùa nhau rồi một đứa khóc váng lên: " Em không cần, em muốn về với bà nội, bà nội cơ, nhà bà nội có con chíp chíp..."

Anh lặng người.

Nơi quê nhà.

Bóng mẹ hao gầy đổ vệt dài trên bức tường đã bạc lên màu cũ kỹ của thời gian.






38 nhận xét:

  1. Sao cái "mảnh vụn" nào cũng cứa vào tim người đọc cảm xúc rưng rức thế này! Mình lặng người đi hồi lâu mới viết comment đấy! Bắt đền!!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ờ, ta rình rình khi nào cái tập Những mảnh vụ này dày khoảng 500 truyện, lúc đó Vi xuất bản và gửi vô Cần Thơ cho Thư đầu tiên, he he. Còn giờ thì cứ việc rưng rưng và...nhớ Vi đi :p

      Xóa
  2. Lâu lâu mới sang thăm nàng. Nàng khỏe chứ Vi?
    Đọc entry nàng viết thấy thương phận đàn bà chúng mình...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Miên, Vi vẫn khỏe, lâu rồi k thấy nàng về blog. Nàng luôn giữ sk và an nhiên nhé, vì vốn đàn bà đã quá mong manh rồi...

      Xóa
  3. Cái mảnh vụn thứ ba...nghe đắng lòng em ạ...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cuộc sống là những mảnh ghép, còn em thì đi nhặt những mảnh vụn ghép nối cho riêng mình...

      Xóa
  4. Mỗi mảnh vụn là một mảnh đời riêng của từng con người. Chẳng ai giống ai nhưng đều có tên gọi chung là nỗi buồn nên đọc cứ đăng đáng thế nào ấy em ạ. Không ngờ trong con người em lại canh cánh nỗi buồn của người khác rồi lại cưa vào mình đau đến thế.
    Chị là người nhát gan, chị sợ nỗi buồn lắm em à...
    Vào thăm em buồn lây cái buồn của em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em bắt gặp đâu đó những mảnh vụn, những nỗi đau, đôi khi im lìm, đôi khi là dữ dội, những gặm nhấm, những day dứt, những trăn trở. Dù khuất lấp nơi tận sâu tâm hồn hay ở bất cứ đâu, em nhìn thấy, em cảm nhận được, một chút nỗi đau riêng mình nữa.... Và em viết, lưu lại cho mình những khoảnh khắc, chỉ để biết mình còn đang sống và biết cảm nhận...
      Yêu chị!

      Xóa
  5. Cứ trút hết nỗi buồn ra con chữ, cho nhẹ lòng,dẫu đời toàn chát chua ,mặn đắng!!!
    Để đêm về mong sẽ được bình yên.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đêm về còn...day dứt hơn nếu như không buồn ngủ mà ngủ lăn lóc ra í, anh trai ạ :)

      Xóa
  6. Những mảnh vụn của em
    nghe nhức tim quá...
    viết ra rồi
    bình an nhé em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị yêu qua thăm em. Mỗi lần về đây, thấy lòng ấm áp và bình yên hơn nhiều, ngoài kia ồn ào quá...

      Xóa
  7. Mảnh vụn thứ hai : con người bị số phận áp đặt, không ai có lỗi cả.
    Mảnh vụn thứ nhất và mảnh vụn thứ ba : người này làm khổ người khác, niềm tin và tình yêu là cần thiết. Nhớ ơn, quan tâm, chăm sóc mẹ là việc phải làm. Thế mà ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cuộc sống muôn màu, phải không?
      Đôi khi Vi tự hỏi, nỗi đau có màu gì, và muôn đời không bao giờ có câu trả lời thỏa đáng...

      Xóa
  8. Ơi xời ơi !!!!!!!
    Nhờ Violet : sao muốn thay hình nền tự chọn bên ngoài đưa vô sao khó quá đi....cứ tìm cái HEAD....dán mà kg được....giúp dùm dc hông đây ???
    Bỏ nghề lâu rùi quên hết tiu....Violet ơi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em ghé nhà, thấy nhà ốp gỗ sang trọng quá trời luôn còn gì, he he

      Xóa
  9. Cảm ơn Violet với cách làm đơn giản, nhưng sao nền vẫn không là 1 màu tổng thể.
    Mà vẫn chi thành 2 mảng khác nhau,chỉnh rất khó ,mặc dù mã số y chang....(trang nền và chân trang) nếu nó trong suốt được thì có lẽ hay hơn...
    Cảm ơn Violet that nhiều.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    2. PS đả sửa tạm ổn....Thăm nhà Violet.

      Xóa
    3. Chúc mừng anh nhé, thấy tên anh là thấy...bạc màu mưa nắng thời gian rồi, :p

      Xóa
    4. À, quên, anh chỉnh được hình nền để chế độ trong suốt rồi chứ? Mọi thông số đều có hết ở phần cài đặt nâng cao, phần tùy chỉnh, anh vào đó thích ...làm gì thì làm, đảm bảo sẽ có ngôi nhà ưng ý, he he

      Xóa
  10. Những mảnh vụn..mà nỗi buồn, nỗi đau không hề vụn..
    Cuối tuần an lành nhé Vi iu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn sống thì còn biết đau, phải không chị, cuộc sống đâu chỉ có những niềm vui...
      Chúc chị yêu của em những ngày nhiều an lành và hạnh phúc

      Xóa
  11. Những mảnh vụn tưởng không có gì nhưng lại nhẹ nhàng cứa sâu vào tìm ta ...
    Thăm chị yêu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bé, luôn dành chút thời gian qua thăm chị. và nhớ chị giữa bao người...
      Luôn an nhiên cho em nhé, em gái

      Xóa

  12. ... ...
    ... Năm tháng chiến tranh mịt mù khói lửa
    Anh mơ ngày về đếm những yêu thương ...
    Chiến tranh và tình yêu
    để lại nhiều câu hỏi
    Nhưng đừng tìm câu giải đáp , em ơi
    Và dù sao cũng phải yêu , em ạ ! ...
    Bởi hy vọng là đặc tính của con người vượt quyền Tạo hóa
    Và tình yêu , dù thế nào ,
    vẫn diệu kỳ và đẹp mãi em ơi ... ...

    ...
    Kieunguyen

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yêu, tin, hy vọng, nỗi đau... Tất cả vẫn luôn song hành, anh nhỉ? Dẫu sao thì yêu và được yêu là một đặc ân kỳ diệu nhất trên đời mà con người được hưởng, vậy thì cứ đau và vẫn cứ..yêu thôi, phải không? :p

      Xóa
  13. Sang thăm em , chúc em luôn an bình và viết nhiều hơn nữa ...

    Trả lờiXóa
  14. Sang thăm em , chúc em luôn an bình và viết nhiều hơn nữa ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh nhiều, chừng nào em còn...sống thì em còn viết, hihi. Cảm ơn anh động viên.

      Xóa
  15. Những mảnh vụn của em cứa tim người đọc ! Nhưng rất thực !
    Viết để giải tỏa nỗi buồn nhé e.
    Chi luôn mong e bình an. Thương mến !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, sẽ luôn là như vậy, chị yêu ạ. Viết là một cách để cứu rỗi tâm hồn mình, khỏi những khô cằn của cuộc sống.
      yêu chị, chúc chị nhiều niềm vui.

      Xóa
  16. Những câu chuyện ngắn thật sâu và đủ nét cho ta trải lòng....
    Chiến tranh, Tình Mẹ... Là những thời khắc và tình cảm người VN đã trải qua.
    Cũng có những cái bùi ngùi sót sa
    Và cũng kg thiếu những thân phận !!!

    Luôn nhớ về nhà Violet. Thanks!

    http://i1174.photobucket.com/albums/r601/phong-suong/o_zpsohexj1lr.png

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ cần câu cmt, luôn nhớ về nhà Vi, là đủ em vui rồi, anh PS
      Chiều an lành và bình an cho anh

      Xóa
  17. Những vụn vặt giữa đời thường thật đáng yêu quá Tím ơi!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh, về đây thường xuyên đi...

      Xóa
  18. Câu chuyện mảnh vụn làm người đọc phải suy nghĩ ngậm ngùi buồn lây với nhân vật trong chuyện > Chúc em mãi bình an hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị đồng cảm với những mẩu vụn này.
      Chúc chị chiều nhiều niềm vui và nụ cười, chị nhé

      Xóa

Tặng hình cho Vi nào ♥
Các bạn dán link hình trực tiếp vào comment nha ♪ (Định dạng đuôi ảnh là "JPG";"GIF","PNG","BMP")