Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

Khúc chông chênh




Cả thế giới có thể thấy tôi cười. Tôi chỉ cần một người biết tôi đau...
----------------------------------

Tôi có một người yêu. Đi qua đời tôi, rẽ vào và ở lại. Đến bây giờ...

Tôi có một tình yêu. Là duyên kiếp, như mắc nợ nhau tự kiếp nào. Để kiếp này những đêm nằm nghe gió thổi chông chênh ngoài khung cửa. Tôi nhớ người bằng một nỗi nhớ tình nhân.

Tôi có một nỗi đau. Là sự giằng xé vẫy vùng đôi khi nhấn chìm tôi trong mênh mang nào. Mà lòng tôi chật chội quá. Chẳng dung thứ nổi cho chính mình. 

Người yêu tôi bằng một tình yêu vừa chín. Đủ nồng nàn để cơn đau tôi được xoa dịu mỗi khi gió trở mùa. Đủ dịu dàng để những bão giông trong tôi tạm nép mình vào một cõi sâu ấy, như hun hút một ánh mắt nhìn. 

Tôi yêu người bằng một tình yêu qua thời tuổi trẻ. Mọi nỗi yêu thương đằm thắm như vạt tóc mây chiều người lướt nhẹ qua tôi. Đủ bao dung để mang nụ cười vương vất nỗi buồn một mình giấu vào từng giấc ngủ. 

Mà ngàn đời...

Tôi vẫn nghe lòng mình chênh vênh.

Những ngày gió thốc vào tôi những cơn đau. Một nỗi đau không thuộc về nhau mà tôi dẫu có huyễn hoặc mình bao lần đi nữa, vẫn không sao ru nổi mình thôi trầy trụa bao vệt xước. Tôi rạch ngang qua đời mình. Chằng chịt nỗi chắp vá.

Chiều nay, tôi ôm lấy cơn đau riêng mình.

Trong những hút gió...

Và tôi nhớ người.

Một nỗi nhớ tình nhân...