Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

Những mảnh vụn (6)




NHỮNG KHOẢNG LẶNG KHÔNG MÀU

Lúc yêu nhau, cô vẫn hay là người tranh giành hơn thua với anh những chuyện vớ vẩn, đôi khi dỗi hơn vu vơ, dù chỉ để thấy anh cuống quýt năn nỉ. Rồi ngấm ngầm cười thích thú khi anh thì thầm: "Ừ, em nói như nào thì nó là như thế"... Chỉ là cô cần cảm giác an toàn khi được anh chiều chuộng yêu thương.

Mỗi lần nói chuyện với anh qua điện thoại, kết thúc cuộc gọi bao giờ cô cũng để anh ngắt máy trước. Hay nhắn tin, cô cũng luôn nhường về phía anh nói câu tạm biệt.

Anh đôi lần thắc mắc, nhưng lần nào cô cũng tìm ra lý do để giành cái khoảng lặng sau mỗi lần như thế về mình. Anh đâu biết rằng, cô chẳng muốn để anh phải nghe tiếng dập máy khô khốc, hay tiếng tắt phím lạnh lùng, hoặc cái khoảng không hụt hẫng khi tạm biệt nhau bằng tin nhắn. Chỉ là cô muốn lúc nào anh cũng cảm thấy cô ở bên, mãi không rời.

Khi xa.

Cô vẫn là người giành nói với anh câu chia tay.

Lần này anh không còn thắc mắc nữa. Mọi thứ nhẹ tan như mây chiều.

Vẫn chỉ là cô muốn, không bao giờ anh phải là người day dứt một mình đối diện với những khoảng lặng không màu, khi mãi mãi một hình bóng chẳng thể thuộc về nhau trọn vẹn.


                                                                  VỆT ĐAU

Cô đến với anh, bỏ lại sau lưng mình cả một vùng trời đầy mơ ước và khát khao tuổi trẻ. Chấp nhận ở lại cạnh anh, chấp nhận yêu anh, và chấp nhận luôn cả một người đàn bà bên đời anh đã đến trước cô 10 năm về trước.

Đôi khi trong cái hố sâu không cùng hun hút nào đó của cõi lòng mình, cô tìm cho mình chút thanh thản khi chỉ biết yêu và yêu, chẳng cần ràng buộc pháp lý, chẳng cần đòi hỏi phận danh, cũng chẳng làm ảnh hưởng gì đến cuộc sống vợ chồng của anh.

Và cô đau đáu thấy mình dường như hạnh phúc. Một thứ hạnh phúc mượn vay nhạt nhòa. Như nước mắt cô mỗi đêm gió trở.

Một buổi chiều.

Khi gió vô tình tràn về căn gác nhỏ. Đứa em gái cô bỗng chạy ào vào lòng chị vỡ òa: "Chị ơi, anh ấy phản bội em rồi, anh ấy đã yêu người đàn bà khác, em có lỗi gì hả chị ơi..."

Cô lặng khóc. Một vệt đau cứa ngang qua lòng. Vợ chồng đứa em gái mới cưới chưa tròn năm, thằng cu còn chưa biết lẫy...

Gió bên ngoài khung cửa vẫn vô tình bay, cuốn những sợi tóc mai gầy...

Cuốn vào lòng cô cả một trời day dứt. 

Những người vợ. Như em gái cô. Như vợ anh.

Có lỗi gì đâu...


HOA TƯỜNG VI KHÔNG NỞ

Cô gặp anh trong một buổi hội thảo về dự án kinh tế mới. Anh giảng viên, còn cô sinh viên năm cuối.

Nếu như duyên phận là một thứ vô hình gắn kết những trái tim đi lạc, thì ở ánh mắt đầu tiên, cô biết nó đã tìm được nơi neo đậu. Và cô bắt đầu cuộc tình với anh. Một cuộc tình mang tên Tường vi

Để mãi những ngày sau này, ngay cả những lúc cô thấy mình chông chênh thì những ký ức tươi đẹp nhất vẫn là hình ảnh một buổi chiều gió reo trên những tàng cây, anh đã đến và mang theo một cây Tường vi nhỏ xinh, dịu dàng đặt vào tay cô. Ánh mắt trầm và nụ cười như chứa cả một trời mênh mang.

Cô yêu Tường vi, yêu con gái. Mỗi lần gối đầu lên vùng ngực trần ấm áp của anh trong căn phòng nhỏ, cô thường thì thầm: "Đứa con đầu lòng của chúng mình nhất định sẽ là con gái, và em sẽ đặt tên con là Tường Vi...". Anh lặng yên không nói. Cô nghe thấy gió thổi qua những bông Tường vi mỏng manh bên hiên nhà.

Một ngày.

Cô bé con 10 tuổi mà cô làm gia sư, đang học bỗng liến thoắng: "Cô ơi, bố con vừa giỏi, lại vừa đẹp trai. Con yêu bố con lắm, mẹ con cũng yêu bố con nữa, thế cô có yêu bố con không? Đây này, đây này..." Vừa nói, cô bé vừa kéo tay cô chạy ra khỏi phòng học, qua một khoảng sân rộng ngập nắng rồi bước vào một ngôi nhà riêng biệt lập, líu lo chỉ tay lên bức ảnh gia đình ở giữa phòng khách.

Cô thấy tim mình ngừng lại.

Trong ảnh. Một người đàn bà xinh đẹp với nụ cười tươi tràn đầy viên mãn. Một cô bé con váy hồng đang chu môi làm điệu. Và một người đàn ông đứng bên cạnh, tay đặt vào eo vợ. Cô như thấy đâu đây ánh mắt trầm ấy, với nụ cười mênh mang. Nửa quen thuộc, nửa xa lạ...

Cô không biết mình quay trở về bằng cách nào. 

Chỉ thấy trong lòng mình là gió.

Gió rì rào trên những ngọn cây Tường vi mùa này không nở...






19 nhận xét:

  1. Vi ơi ! Những mãnh vụn ...với những gam màu khác nhau...Nàng có ổn không ? Mây luôn mong nàng mạnh khoẻ nhe.Thương mến.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng, ta vẫn ổn. Time này hơi bận nên chỉ ghé qua nhà viết vài dòng rồi lại đi, cảm ơn nàng luôn nhớ ta. Nàng cũng vậy nhé, dù ở đâu hay như nào vẫn luôn nhớ giữ sk nhé. yêu nàng.

      Xóa
  2. Những phận đời mong manh. Những mảnh vụn của nàng thật sự là những vết cắt nhỏ nhưng sâu trong trái tim mỗi người. Nhẹ nhàng, sâu lắng và lay động bởi những gợi mở không hề có nỗi oán hờn trong đó. Chỉ là một tình yêu và một niềm đau cứ thế âm ỉ khôn nguôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng qua rồi, một thời đau đớn và tự dằn vặt mình trong những không cùng của tuyệt vọng. Nỗi đau, suy cho cùng vẫn luôn là một dạng thức của cảm xúc, ít ra giờ thấy nhẹ nhàng hơn là ổn rồi nàng...
      Phụ nữ thì muôn đời vẫn vậy, sống bằng cảm xúc thì khổ cả đời thôi...

      Xóa
  3. "...Những người vợ. Như em gái cô. Như vợ anh..."
    Ừ nhỉ! họ có lỗi gì đâu?

    Trả lờiXóa
  4. "...Những người vợ. Như em gái cô. Như vợ anh..."
    Ừ nhỉ! họ có lỗi gì đâu?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy tình yêu có lỗi không anh? Hay chỉ là cái cách người ta ngụy biện cho chính mình... :(

      Xóa
  5. Thăm em gái, mỗi chuyện kể là một gam màu cuộc sống.
    Chúc em cuối tuần vui nhiều nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, vì cuộc sống là những mảng màu sắc, phải không chị?
      Cảm ơn chị, ngày mới an lành cho chị yêu.

      Xóa
  6. Mong rằng hoa Tường vi của em luôn thắm nở, Vi iu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, Hoa Tường vi không nở chỉ là một sản phẩm của sự tưởng tượng trong em thôi chị
      Nhưng em tin đâu đó trong đời này, nếu có, thì những đóa Tường vi sẽ luôn nở ..

      Xóa
  7. có những mãnh vụn nên để cho gió cuốn đi em à.

    Trả lờiXóa
  8. Một con tim nhạy cảm
    với nỗi đâu của mình
    và nỗi đâu của người.

    Nỗi đau nào cũng cứa sâu âm ỉ
    Hạnh phúc của em...màu tím
    nỗi đau cũng một màu như vậy...
    cứ đan quyện vào nhau...

    Ước gì có thể đau có thể khổ
    nhưng ước gì nó đừng trở nên một thói quen...
    cứ day trở làm tim đau...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hạnh phúc màu tím
      Nỗi đau cũng mang màu buồn ấy
      Chị nhỉ?
      Đôi khi đau với nỗi đau của mình, của người. và những day dứt cứ khôn nguôi...
      Cảm ơn chị yêu, đã thấu hiểu và đồng cảm.
      Yêu chị nhiều, mong cho chị những an lành năm tháng..

      Xóa
  9. Khi người ta không thèm cả ghét nữa thì có nghĩa Tình yêu cũng đã chết Tím nhỉ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, thực ra khi còn cảm xúc, dù là bất cứ cảm xúc gì đi nữa, thì ít ra thấy người kia vẫn còn quan trọng anh ah..
      Chỉ sợ lòng trống rỗng, sao cũng được mà thôi, hihi

      Xóa
  10. Những mảnh vụn đau thương chị nên bỏ đi cho nhẹ lòng.
    Sữa nhớ chị .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị cũng nhớ em nhiều lắm
      Giữ sk nhé, cô bé
      Dù ở đâu, và như thế nào, vẫn luôn là như vậy. Mong bình yên cho em

      Xóa

Tặng hình cho Vi nào ♥
Các bạn dán link hình trực tiếp vào comment nha ♪ (Định dạng đuôi ảnh là "JPG";"GIF","PNG","BMP")