Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

"Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày..."




Tôi những tưởng, mình có một tri kỷ bên đời. 

Nhưng không phải. 

Là tôi nhầm tưởng.

Là tri kỷ, Thì khác với người tình...
--------------------------------------------------------------

Ngày 14/01/2017
18h00

"Là Sài Gòn, luôn có những người dừng đèn đỏ khi đèn xanh còn tận 10 giây cuối. Vì Sài Gòn, không có nơi để về, Ở Sài Gòn, hai mùa nắng và mưa..."

Còn tôi. Ở đây. Dẫu có nơi chốn để về sao bỗng dưng thấy mình chênh vênh đến tội nghiệp.

Giữa Hà Nội, tôi lạc lõng.

Đèn xanh báo lùi chưa vượt khỏi con số 20. Tôi dừng lại. Òa khóc một mình. Nhìn từng dòng người vội vã đi qua tôi. Bao khuôn mặt lạ. 

Trong khoảnh khắc. Tôi ước tất cả bỗng nhiên đứng im lại...

19h10

"Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày..."

Nỗi đau tôi không đủ dài để những mảnh vỡ nằm im ngoan ngủ. Nhưng đủ sâu để tôi có thể dằn lòng mình xuống mà không quay đầu lại, dẫu chỉ để nói một câu, sao chẳng nỡ giữ lại yêu thương...

19h30

Tôi vẫn một mình, giữa phố đang ngả dần về tối. Thấy lòng mình rỗng, tựa hồ như có một thứ gì đó đang tuột trôi.

Có phải một tình yêu không biết đòi hỏi, là một tình yêu chết?

Tôi cần gì? Tôi muốn gì? Là tôi chấp nhận, tôi hy sinh, hay tôi chịu đựng? Rốt cuộc vì đâu...

20h00

Con phố quen thuộc nhỏ bé, dang tay đón tôi vào lòng, dẫu đâu đó quanh tôi vẫn muôn ngàn những lạ, những quen.

Gió đông muộn. Thổi những se sắt vào tôi. Không khô được những tủi hờn.

20h45

Tôi đã từng nghĩ. Yêu một người không thuộc về mình. Vốn dĩ như việc tự dùng dao cứa nát tim mình rồi lấy muối chà xát. Hạnh phúc dẫu có dở dang hay ngàn vạn nụ cười có bao giờ đổi lại được những lúc cùng cực của đớn đau tôi neo trong mình. 

Những thứ cảm xúc lộn xộn. 

Trong một phút giây. Tôi thương hại mình quá đỗi...

22h30

Tôi nhìn sang Tôm đang say giấc. Khóc cho mình. Cho những bình yên giả dối. Tôi tưởng mình mạnh mẽ lắm. Có thể cùng hắn đi qua những tháng ngày này mà sống với những niềm vui bé con.

Hiện tại như một hố sâu mà tôi có thả bao nhiêu nỗi đau cùng muôn ngàn nỗi tủi hờn, giằng xé. Cũng không lấp đầy được ánh mắt trong veo của hắn. Khi hắn nhìn tôi. 

Ký ức cũ lay động.

.....

Ông nội ốm. Tôi cho hắn vào thăm. Tận trong cõi sâu nhất của lòng mình. Tôi biết. Có lạnh lẽo oan nghiệt như nào. Thì con tôi vẫn là cháu của họ. 

Ông bà già yếu. Gầy guộc. Ông nội nhìn thấy cháu. Ôm chặt lấy và khóc. Những giọt nước mắt người già khắc khổ trên khuôn mặt ngày trước tôi đã từng bảo. Dẫu tôi không còn duyên phận là con dâu của ông bà. Thì mãi mãi. Tôm vẫn là cháu. Và tôi sẽ mãi là con.

Để rồi tháng năm cuốn đi. Những bộn bề, lòng người, cuốn đi cả những yêu thương tôi chắt góp. Hơn 7 năm nay. Có những khi tôi không còn nghĩ trên đời này vẫn đang tồn tại ở nơi đó. Chỉ cách hai mẹ con tôi chưa đầy 10 cây số. Là một cuộc sống. Là những con người. Là ông. Là bà. Và là bố của con tôi. Dù đã là một cuộc sống khác.

Một cuộc sống giờ lạnh lẽo. Căn nhà phủ bụi như không ai ở. Hai ông bà ra vào giữa những thênh thang gió lùa cả một khu vườn rau mà ngày xưa tôi từng ríu rít trồng cây rồi thả gà... Lòng tôi mênh mang. Tôi tự hỏi. Đó có phải là cái giá phải trả cho cả một quãng thời gian rất dài mà họ đã từng dẫm chân qua.. Tôi không biết nữa. Chỉ biết mình chẳng hề vui...

Tôm trở về. Mang theo kỷ niệm và những hình ảnh mới mẻ mà hắn thấy được từ một nơi khác. Trong ký ức trẻ con. Hắn thấy yêu khu vườn đó. Khoảng sân và những chiều chuộng mà ông bà dành cho hắn. Mang theo cả lời kể vào trong giấc ngủ mỗi tối. Khi tôi nằm bên hắn. Tôi đọc được sự khao khát đến cháy bỏng trong mắt hắn khi hắn chơi trò ghép vần tên bố với tên mẹ hằng đêm. Khi những câu hỏi về bố ngày một nhiều. Và khi hắn nói những câu vô chừng " Con ước gì bố được chia làm hai. Một nửa bố ở với vợ bố. Một nửa bố ở với mẹ và con"...

Tôi bật khóc. Cuộc sống là những chuỗi ngày mà khi thời gian phai dấu, tôi tưởng nỗi đau cũng có thể nhòa đi. Nhưng hóa ra không phải. 

Trăm lần ước, vạn lần mong. 

Tôi neo trong mình biết bao nỗi đau đáu. Ở đời này, hạnh phúc là thứ duy nhất đâu thể chia đôi?....

01h40

Đêm thở dài

Tôi thấy mình thở dài.

Từng vệt tối loang vào tôi những không cùng.

Vẫn luôn là những phút giây tôi tự hỏi. Lúc tôi cần. Người ở đâu?

Nỗi đau là thứ không kỳ hạn. Phút giây qua đi. Mà khoảnh khắc còn lại đó. Gió vỡ nửa hồn tôi. Theo cái cách tôi vẫn luôn phải tự mình chật vật đi qua khúc khuỷu tháng năm. Dẫu chỉ bằng những con chữ cô độc..

03h15

Tôi đặt mình xuống là những cơn đau lại hiện về. Ký ức cũ. Hiện tại. Trong nỗi thảng thốt. Tôi thấy mình rơi xuống một dòng sông trắng xóa. Không có đáy. Chỉ thấy vô cùng...

Tôi giật mình. Nước mắt ướt. Cơn ho kéo dài trở lại. 

Trong khoảnh khắc này. Giá như tôi có thể tan biến đi...

04h00

Tôi một mình lên balcon.

Cái khoảng chật hẹp này là nơi mỗi khi lòng vụn, tôi thường lên ngồi nhìn ra phía sau những ô sắt vừa đủ lòng bàn tay tôi lọt qua ấy, là khoảng trời đêm mênh mông. Bao dung và ôm lấy đôi vai tôi. Chở che, nương nhờ. 

Gió muộn từng cơn. Mùa đông năm nay không đủ lạnh để có chỗ cho khăn choàng với áo ấm. 

Nhưng đủ sâu để những vết vá víu hồn tôi mãi chẳng lành...

05h00

Chiếc điện thoại reo vang bản nhạc chuông báo thức quen thuộc. 

Nỗi đau vẫn khiến ngực trái tôi buốt nhói.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Chỉ là tôi.

Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu.

Cho những chông chênh lòng mình...phai dấu...





16 nhận xét:

  1. Có phố Sài Gòn vui
    Cho em qua nhiều ngày
    Và nhiều nhiều ngày nữa
    So-co-la có đầy
    Cà phê bờ sông... tím
    Tiếc là chả có... em!, hi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Huynh cứ đợi đi, một ngày gần nhất em vô SG khủng bố, he he

      Xóa
  2. Tất cả đều do số phận, thương em và Tom.
    Mong hai mẹ con em chân cứng đá mềm, bình an và lạc quan hơn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ chị. Cuộc sống này thăng trầm quá. Mẹ con em vẫn bình an, đôi lúc nỗi buồn trong em chợt trở giấc, chỉ biết viết cho nhẹ lòng thôi chị. Cảm ơn chị nhiều.

      Xóa
  3. Không có phố nào vui
    Khi lòng mình trĩu nặng
    Vẫn quạnh hiu trống vắng
    Giữa dòng người ngược xuôi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ là do tâm mình thôi, phải không?

      Xóa
  4. Mùa này ngoài nớ hơi lạnh phải không em...Đừng neo giữ những nỗi buồn cho riêng mình nữa, cuộc sống này luôn có những buồn vui, những cảm xúc yêu thương , chua chát rồi cũng như cơn gió...Ừ! rồi sẽ qua em à...Ước muốn của Tôm ư? Nhưng ...có những chọn lựa, mà chọn lựa nào cũng phải mất mát, nhưng rồi cũng phải quyết định em à! Cuộc đời là những mảnh ghép, mà là những mảnh ghép thì làm sao hoàn hảo hở em? Cứ buồn, cứ vui...nhưng hãy đi qua cuộc đời này bằng những yêu thương em nhé...Ngày sẽ bình yên cho em. Ôm em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng. Cuộc đời là những mảnh ghép phải không chị. Chẳng có mảnh nào hoàn hảo cả, có chăng ở cách mình cảm nhận.
      Đàn bà sống bằng cảm xúc quá nhiều, sẽ muôn đời khổ. Nhưng mọi thứ như chị nói, vốn là vô thường. Rồi cũng sẽ qua thôi, và mỗi người vẫn phải tự bước đi bằng chính đôi chân mình.
      Có Tôm là niềm hạnh phúc nhất đời em rồi, chị nhỉ?
      Ngoài này thời tiết năm nay nhiều nắng, k có mưa phùn gió bấc như mọi năm nữa, mùa đông chợt trở nên xa vời quá chị ạ. Có lúc cũng thèm đến nao lòng cảm giác lạnh lẽo giữa đông, nghe nỗi cô đơn thật gần, để rồi sau mỗi phút giây đó, yêu cuộc sống hơn yêu bản thân hơn và yêu những gì quanh mình hơn.
      Cảm ơn chị nhiều, chị gái của em
      Ôm chị!

      Xóa
  5. Chứng tỏ người viết đang buồn , ước chi có tài làm người cười lên trên từng câu chữ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em chẳng biết viết truyện cười đâu lão, hic hic

      Xóa
  6. Nàng à, mỗi lần đọc bài viết của nàng xong mình chỉ muốn nói: Mong cho trái tim bình yên.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ là những giai đoạn khác nhau của cuộc sống, của cảm xúc nàng ạ.
      Cảm ơn nàng nhiều. Thời gian này ta hơi lộn xộn. Hic
      Nàng luôn giữ sk và bình an nhiều nhé

      Xóa
  7. bộ ba mong muốn của đàn ông là một người yêu, một người bạn và một hồng nhan tri kỷ. năm mới an vui bạn nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đàn bà dường như cũng mong muốn điều ấy và rốt cuộc cả hai bên đều lầm tưởng, anh nhỉ? ;)

      Xóa
  8. Mong chị bình yên, thôi chênh vênh lạc lõng..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Muốn ôm em, ru ngủ muộn phiền...

      Xóa

Tặng hình cho Vi nào ♥
Các bạn dán link hình trực tiếp vào comment nha ♪ (Định dạng đuôi ảnh là "JPG";"GIF","PNG","BMP")