Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

Những mảnh vụn (8)




NGÀY HẠNH PHÚC

Cô đọc status của cô bạn bên face: "Hạnh phúc là khi ta thấy mình hạnh phúc". Tự dưng bâng quơ.
Cô thường thấy mình không hạnh phúc vào cái ngày mà mọi người tôn vinh rồi chúc tụng nhau hạnh phúc. 

Hôm qua, con trai lăn ra ốm rồi sốt cả đêm. Chẳng muốn gọi bà dậy chỉ để cho mình cái cảm giác được có người lo lắng cùng, sợ bà già rồi, mất giấc ngủ. Mình cô thức, lau mồ hôi, chườm với ủ cho hắn. Lúc nóng hừng hực, lúc lạnh run lên. Thỉnh thoảng ngồi dậy đòi uống nước rồi lại nôn. Nhìn hắn thiêm thiếp ngủ không ngon mỗi lúc trở mình, hay thều thào "Mẹ ơi con lạnh quá" là cô thấy lòng mình như dao cứa.

Sáng, cho hắn nghỉ học. Cô mua thuốc với đồ ăn sáng cho hắn. Dụ dỗ mãi hắn mới ăn được hai thìa bún với uống vài ngụm sữa. Cho hắn uống thuốc xong, cô tranh thủ đi lo công việc của mình. Ngồi phòng chờ lâu quá còn gà gật như người thiếu ngủ kinh niên. Gần trưa lại chạy xe về Công ty lo nốt mấy việc dang dở rồi vội vàng về nhà nghỉ buổi chiều để trông hắn. 

Hắn dứt cơn sốt, miệng bắt đầu liến thoắng, ăn được lưng bát cơm rồi lại uống thuốc. Cô ngồi bên hắn, thấy nắng chiều đang dịu dàng tưới những hạt vàng mỏng manh trên cành hoa giấy đầu nhà. Lòng dịu nhẹ như mây trời.

Buổi tối, trước khi đi ngủ, hắn ôm chặt lấy cô :"Mẹ ơi sao mẹ thương con thế?" Cô cười bảo:"Vì mẹ xinh gái là mẹ của Tôm đẹp trai", nhìn hắn cười vang mà nghe một nỗi rưng rưng cảm động thật gần.

Bao mệt mỏi muộn phiền tan đi hết, cô nằm ôm hắn, chìm dần vào giấc ngủ yên bình.

Ngày hạnh phúc, thì ra đơn giản thế thôi...


NHỮNG CON SỐ BIẾT NÓI


Cô với anh từng chung những ký tự, dùng để mã hóa mật khẩu điện thoại, anh bảo, yêu nhau nên cái gì cũng phải giống nhau.

Một thời gian, anh thay những hình vẽ ấy bằng những con số loằng ngoằng. Và mặc dù cô chưa bao giờ có ý nghĩ là sẽ lục lọi hay nghi ngờ gì cả, thì anh vẫn bảo như thanh minh, phải thay cho bọn trẻ nó đỡ nghịch.

Một ngày, khi ngồi cùng anh, thấy anh loay hoay cầm điện thoại bấm. Cô vô tình nhìn xuống, vừa kịp lúc thấy hai con số cuối cùng trong dãy số anh đặt. Tim cô nhói lên một nhịp.

Anh bối rối, :" Chỉ là những con số thôi mà em...."

Ừ. Chỉ là những con số...

Mà sao cô thấy mắt mình có mưa...


TÓC GIÓ CÒN BAY

Những ngày cuối tháng Ba.

Sài Gòn gọi điện :" Em! Đừng tóc ngắn nữa, anh thương"

Cô day dứt với một miền kỷ niệm riêng mình. 

Hà Nội bây giờ mưa nhiều, lá cũng trút hết mùa rồi. 

Gió biết thổi về đâu...







8 nhận xét:

  1. Tôm của Bác mau khỏe nhé!
    Mẹ Trang thật an yên nha...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yêu chị nhiều lắm, chị của em

      Xóa
  2. Chúc chị an nhiên và chúc bé Tôm mau khỏe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bé luôn nhớ chị, bé cũng vậy nhé, thật an nhiên và hạnh phúc

      Xóa
  3. Sài Gòn nắng, Hà Nội lạnh và mưa...khoảng cách quá xa cho một cái ôm nồng ấm... Anh vẫn hát Gửi nắng cho em... mà sao chẳng thấy hơi ấm... chỉ thấy nhói đau nơi ngực trái...nín lặng vì những cuộc gặp đúng người nhưng sai thời điểm... đúng không Vi? Con người ta rất mâu thuẫn, không thể buông bỏ những gì mình đang có, nhưng lại ngàn lần muốn sống theo nhịp đập của con tim... nhưng rồi lại bất lực... lý trí bất lực, trái tim bất lực và ngày cả giấc mơ cũng bất lực với chính mình vì những điều không thể và có thể... hic hic

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ chị. Khoảng cách đôi khi xa quá do lòng người. Mà cuộc sống thì vẫn cứ mãi bề bộn thế, em chẳng còn biết tìm mình ở đâu nữa. Muốn buông xuôi mà bất lực, mà níu kéo thì chỉ làm đầy thêm nỗi đau cho mình.
      Muốn ôm chị quá, chị ạ

      Xóa

Tặng hình cho Vi nào ♥
Các bạn dán link hình trực tiếp vào comment nha ♪ (Định dạng đuôi ảnh là "JPG";"GIF","PNG","BMP")